My Blog List
Friday, December 30, 2011
XIN CHO EM
Thơ : Lương Nguyên Thảo
US Copyright 2011
Nhà thơ Yên Sơn, cựu sinh viên Y khoa Sài Gòn, cựu sỹ quan không quân VNCH đánh giá đây là một trong những bài thơ trữ tình đạt đỉnh cao của Nguyên Thảo. Khi gởi bản rough draft cho "cây đại thụ thơ ca" văn hoc̣ hải ngoại , vị Chủ tịch Hội văn bút hải ngoại đã ...tò mò.." cô sinh viên năm thứ nhất mới 18 tuổi mà dám có hai khổ cuối táo bạo... "The Mandolin" ...tẽn tò phải phone qua Texas xin cải chính tới lui là năm 18 tuổi mới chỉ làm được những khổ thơ trên, hai khổ thơ sau...là mới thêm sau này..vì muốn cạnh tranh với 'ông vua thơ tình" Yên Sơn

Cho em được một ngày thôi anh nhé
Cho em đi cùng anh khắp nẻo đường
Cho em ngồi cùng anh nơi ghế đá
Cho em nghe từng cơn sóng dịu dàng
Cho môi hồng màu sen hoa anh hái
Cho em xanh màu áo biếc trời mây
Cho mi ngoan rợp bóng mát hàng cây
Cho em vui niềm hạnh phúc tràn đầy
Cho em được kề vai anh sánh bước
Đôi ta đi dưới ánh nắng hoàng hôn
Đưa em về hồn anh sao ngây ngất
Cho anh say mùi hương tóc nồng nàn
Cho em hồng ...hồng duyên thêm đôi má
Cho em nghiêng ...nghiêng nón lá bài thơ
Em đi qua tuổi mười tám mộng mơ
Cho anh thương ngày xưa đó dại khờ
Cho em đẹp chỉ với anh thôi nhé!
Cho tay thon dài năm ngón dịu êm
Khi em cười mắt lấp lánh ngàn sao
Phút ban đầu, anh ngơ ngẩn vì đâu?
Cho em là của riêng anh thôi đó!
Cho em ghen, hờn những bóng hình ai
Em xin là bài tình ca không dứt...
Cho em quên đi trái đắng tình đầu...
Cho em dài... buông lơi mái tóc
Cho em xin làm suối mát đời anh...
Cho em được lành vết thương anh nhé,
Cho em quên niềm cay đắng thuở nào
Cho em được bình yên trong chốc lát
Đi bên anh ngược đếm bước thời gian
Cho em trọn tình yêu thương dâng hiến
Cho em quên... bao đau đớn ...muộn phiền
Xin anh làm em tan trong ân ái
Đưa em qua từng con suối hẹn hò
Anh nâng niu giọt buồn tràn khóe mắt
Mai đây xa ... niềm thương nhớ khôn nguôi...
Cho em được gần anh thêm chút nữa
Cho em xin được ấm áp vòng tay
Em mong sao thời gian hãy ngừng trôi...
Phút giây này ...trái đất sẽ ngừng quay...
US Copyright 2011
Nhà thơ Yên Sơn, cựu sinh viên Y khoa Sài Gòn, cựu sỹ quan không quân VNCH đánh giá đây là một trong những bài thơ trữ tình đạt đỉnh cao của Nguyên Thảo. Khi gởi bản rough draft cho "cây đại thụ thơ ca" văn hoc̣ hải ngoại , vị Chủ tịch Hội văn bút hải ngoại đã ...tò mò.." cô sinh viên năm thứ nhất mới 18 tuổi mà dám có hai khổ cuối táo bạo... "The Mandolin" ...tẽn tò phải phone qua Texas xin cải chính tới lui là năm 18 tuổi mới chỉ làm được những khổ thơ trên, hai khổ thơ sau...là mới thêm sau này..vì muốn cạnh tranh với 'ông vua thơ tình" Yên Sơn
Cho em được một ngày thôi anh nhé
Cho em đi cùng anh khắp nẻo đường
Cho em ngồi cùng anh nơi ghế đá
Cho em nghe từng cơn sóng dịu dàng
Cho môi hồng màu sen hoa anh hái
Cho em xanh màu áo biếc trời mây
Cho mi ngoan rợp bóng mát hàng cây
Cho em vui niềm hạnh phúc tràn đầy
Cho em được kề vai anh sánh bước
Đôi ta đi dưới ánh nắng hoàng hôn
Đưa em về hồn anh sao ngây ngất
Cho anh say mùi hương tóc nồng nàn
Cho em hồng ...hồng duyên thêm đôi má
Cho em nghiêng ...nghiêng nón lá bài thơ
Em đi qua tuổi mười tám mộng mơ
Cho anh thương ngày xưa đó dại khờ
Cho em đẹp chỉ với anh thôi nhé!
Cho tay thon dài năm ngón dịu êm
Khi em cười mắt lấp lánh ngàn sao
Phút ban đầu, anh ngơ ngẩn vì đâu?
Cho em là của riêng anh thôi đó!
Cho em ghen, hờn những bóng hình ai
Em xin là bài tình ca không dứt...
Cho em quên đi trái đắng tình đầu...
Cho em dài... buông lơi mái tóc
Cho em xin làm suối mát đời anh...
Cho em được lành vết thương anh nhé,
Cho em quên niềm cay đắng thuở nào
Cho em được bình yên trong chốc lát
Đi bên anh ngược đếm bước thời gian
Cho em trọn tình yêu thương dâng hiến
Cho em quên... bao đau đớn ...muộn phiền
Xin anh làm em tan trong ân ái
Đưa em qua từng con suối hẹn hò
Anh nâng niu giọt buồn tràn khóe mắt
Mai đây xa ... niềm thương nhớ khôn nguôi...
Cho em được gần anh thêm chút nữa
Cho em xin được ấm áp vòng tay
Em mong sao thời gian hãy ngừng trôi...
Phút giây này ...trái đất sẽ ngừng quay...
Tuesday, December 27, 2011
MY WAY
Có lần mình trêu người bạn thân ..." trươć khi mình mất..mình sẽ leo lên xe lửa đi xuyên nươć Mỹ..."
Amstrak là một hãng xe lưả xuyên quốc gia...-Hôm nọ mình nói P.hoc̣ xong MBA, đừng lập gia đình, mà dành phần cuộc đời còn lại khám phá thế giới này....
Ca sỹ Tuấn Ngọc vừa mới phát biểu truyền thông "người ta tồn tại trên trái đất này để hủy hoại nó..và người ta không nên có con cái làm gì?"
Hôm qua mình mới coi phim Hy Lạp...một bộ phim tâm lý xã hội . Đời người phụ nữ có gì hay ...lấy chồng, sinh con đẻ cái, rồi lo mà nấu nướng chăm soć họ cho đến chết..
Mình bật cười...----Ngồi xe lửa nghe Celion Dion hát "My way" cuả Frank Sinatra thật tuyệt vời
Băng qua những cánh đồng muối...làm mình nhớ đến Cuộc ćach mạng muối của Thánh Gandhi ...dân Ấn Độ đã may mắn có ông Thánh sống này...có học vấn, tư duy khoa học, khôn khéo...dẫn dắt dân Ấn giành độc lập từ tay Anh quốc mà không đổ giọt máu nào.
Hôm qua ăn món Thái..tiệm ăn, cơ sở kinh doanh nào của dân Thái cũng treo hình Hoàng gia , tôn kính vu a Thái..."Nước Thái may mắn,không đánh nhau với quốc gia nào cũng giành đươc̣ độ c lập "
Cho đến giờ ćai dân tộc "hiếu chiến, dễ bị kích đông cuả mình" vẫn còn tự hào với "sự đổ máu "không đáng có này...
Mình lại nói chuyện "chính trị-chính em"
" Chiếc áo khóac cuả bạn thật đẹp"---Một hành khách bên cạnh nói với mình....
Ruộng dâu xanh tốt, đồng lúa,cánh đồng bắp bạt ngàn...một vài chiếc phản lưc̣ rải phân...
Nông dân Mỹ thậ t sướng, thiên tai có nhà nươć trợ giá..
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã viết bài "Người nông dân đi một vòng tròn sau 60 năm"..xót xa cho cuộc cách mạng long trời lở đất cải cách ruộng đất,đầu rơi máu chảy, cuối cùng người nông dân vẫn đi sau con trâu,cái cày...
Món xúc xích nóng làm mình đỡ lạnh..mấy hôm nay mình thưć đêm viết lách ...N.H gởi "The Mandolin" co bạn bên Úc...sao ai cũng khóc..có gì đâu? thiếu gì đứa bé bằng tuổi mình luć đó giờ còn đi bán vé số, bị bán cho nhà thổ doc̣ sông Mekong...
Anh xót xa và hối hận...---Lúc đó anh cũng chỉ là một chàng "hiệp sỹ chống cối xay gió" mới ngoài hai mươi, còn mình là một cô gái "tự ti , yếm thế và kiêu hãnh" mà dân mạng bây giờ gọi là " đã ngu dốt còn cố tỏ ra nguy hiểm"
And now, the end is near;
And so I face the final curtain.
My friend, I'll say it clear,
I'll state my case, of which I'm certain.
I've lived a life that's full.
I've traveled each and ev'ry highway;
But more, much more than this,
I did it my way.
Regrets, I've had a few;
But then again, too few to mention.
I did what I had to do
And saw it through without exemption.
I planned each charted course;
Each careful step along the byway,
But more, much more than this,
I did it my way.
Yes, there were times, I'm sure you knew
When I bit off more than I could chew.
But through it all, when there was doubt,
I ate it up and spit it out.
I faced it all and I stood tall;
And did it my way.
I've loved, I've laughed and cried.
I've had my fill; my share of losing.
And now, as tears subside,
I find it all so amusing.
To think I did all that;
And may I say - not in a shy way,
"No, oh no not me,
I did it my way".
For what is a man, what has he got?
If not himself, then he has naught.
To say the things he truly feels;
And not the words of one who kneels.
The record shows I took the blows -
And did it my way!
" N.T nhớ nhé...party Chrismas anh H.Q sẽ đệm piano cho em,em nhớ đến, chị sắp phòng cho em rồi đó"
"N.T ơi, xuống SJ được không? N.T đệm đàn rich quá..chị thích được em đệm, kỳ này chị mặc áo dài vàng..."
" N.T tài hoa...tôi rất mến mộ em "---thầy B. N. " Mong có dịp đi hoà âm với em"
Có vẻ như là .."nghệ sỹ nổi tiếng " rồi đó..." N.T ơi, N.T đang làm gì đó...anh Mạnh sắp đánh đàn cho chị Hai hát đây? chị Hai hát "Con đường tình ta đi " ---"N.T không chơi những bản xoàng xĩnh đó đâu..N.T chơi Bach , Mozart thôi hà" ---kí ức tuổi thơ lại ùa về.
Mình tựa đầu ra sau...chợp mắt một chút..." to say the things he truly feels"---"Sao anh để em đợi lâu thế...tới 20 năm anh mới nói câu mà em đã hằng mong chờ".Mình mỉm cười và thiếp đi.
SAY
(trích-"The Mandolin" ---ngày cuối đông 2011 )

--Đi nước ngoài lâu rồi, ma ̀tửu lượng chưa lên nổi à---Bạn nhìn t ôi cười Nhớ thời sinh viên và đi làm trong nước, ép tôi uống say là thú vui của bạn bè và các anh chị đồng nghiệp.
---Có gì đi Metrolink về...
----Nghệ sỹ thì phải ...tí tửu---Một bác nói----Nguyên Thảo đang nổi tiếng mà...khà..khà...
----Một nửa ly nữa thôi nhé !---Tôi cố chống chế---đầu óc bắt đầu ong ong...
---Có nước chanh dây giã rượu đây mà----
Đệm cho chú hát "Hoa rụng ven sông" đi...
Vị cựu sỹ quan thám báo hồ hởi----cựu tùy viên tướng Kỳ hoà theo...
"Này em..em ơi...tình ta đã chia lìa...."
Tôi không thấy đường nữa, bỏ hợp âm loạn xạ...
Thỉnh thoảng người ta cũng nên say..để quên đời ....
"Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày em còn không..."
Thím Đ. ngân nga giọng Nam ai xứ Huế...
"Nếu xưa mình không biết
Thì đâu cần nuối tiếc....
Ngày xưa em có biết
Lòng anh yêu tha thiết...."
(Đông về lấm tấm trời mưa--thơ Iris Dinh)
---Sao Nguyên Thảo phổ nhạc bài này nghe buồn quá
" Đàn ơi cung đã lỡ
Ôi tình duyên một đời ..."
(Cung đàn lỡ nhịp -thơ Lương Nguyên Thảo )
Sao lạ thế này....sao bỗng dưng tôi lại thế này....lại một ly nữa nhé ...cognac Martel không hổ danh xứ Pháp
--Thêm bơ, phó mát, dăm bông vào cho đỡ xót ruột....
---Steak mới nướng, tuyệt vời...giành đãi khách quí---chủ nhà đẩy về phiá tôi....
"Có thể người ta không yêu bạn theo cách mà bạn muốn,nhưng không có nghĩa là người ta không yêu bạn"
Ai đó nói câu này...
20 năm rồi đó sao..."mãi mãi tuổi 17"
Con phố xưa, ngôi nhà cũ anh thường đến chơi ...giờ đã xa rồi chốn nao...
"Tại sao anh không nói gì với em?"
Luôn tự phụ mình là thông minh, IQ cao ngất trời...mà EQ thì thấp chủng...nên thất bại trong cuộc đời này là phải...
Tôi bâng khuâng nhìn ly rượu --Chất nước màu đỏ sẫm sóng sánh trong chiếc ly pha lê sang trọng...
"Bộ ly uống rượu này cô mua ở phố cổ Claremont---hôm nay Nguyên Thảo đến ăn tối, quí hóa lắm mới đem ra mời tao nhân mặc khách"---vợ chủ nhà nửa đùa nửa thật.
Tiếng cốc vỡ loảng xoảng, những mảnh thủy tinh vỡ găm vào tay,rỉ máu...bố lại lên cơn say đập đồ...
"Tại sao con không chạy ngón được?---tại sao lại băng bó tay?---Chơi đàn phải giữ cẩn thận những ngón tay..."----tiếng thầy quát lên từ gian bếp
"Các con hãy xem hôm nay ta phạt Nguyên Thảo làm gương---"---"Quì xuống, hai tay giơ đàn lên cao "
Tôi ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt....
Tan học..."Nguyên Thảo, cho Đoàn coi vết thương..."----Đoàn nhìn tôi, hai mắt đỏ vằn ...
" Đoàn ghét thầy..tại sao Nguyên Thảo luć nào cũng kính trọng thầy như cha, thầy hay phạt Nguyên Thảo thật tàn nhẫn..."
---Không sao? Mình chịu đựng quen rồi ..."---Tôi gượng cười
........
---Em có biết anh thích gì của em nhất không?
----Mắt phải không? Anh hay khen mắt em sáng như sao...
----Không phải...
----Vậy...thì..miệng phải không? Em nghe mấy chị bạn nói em có nụ cười rạng rỡ....
----À...cái đó thì ai cũng thích...nhưng riêng anh thì...----Anh dịu dàng cầm những ngón tay tôi đặt lên môi mình
----Thôi đừng có lợi dụng---Tôi nóng ran người
-----Nếu anh có ý đồ lợi dụng thì phải chỗ này mới đúng chứ---Anh đặt ngón trỏ lên môi tôi-------Em
chạy etude quá xuất sắc...chắc là phù thuỷ thổi phép vào ngón tay em...
Tôi uống cạn những giọt cocktail trong chiếc cốc phale, chiếc nhẫn có viên ngọc hồng lấp lánh rơi ra
từ đáy cốc
Tôi nhìn anh cảm động , bất ngờ ...
----Em đeo thử xem vừa không?----
----Em nói lại lần nưã đi, câu em nói với anh trong điện thoại
--Em quên rồi...---Tôi nhìn anh cười tinh nghịch
"Chúng mình sẽ đính hôn"
..................
"Nguyên Thảo điệu quá...nghe bà cụ nói, bồ nhấc ấm nươć ra khỏi lò cũng lót khăn vào lòng bàn
tay..."---nhớ ngày xưa bạn trêu chọc
Những hoài niệm xưa lại uà về...
Tôi với tay lấy áo khoác, ngoài trời mưa lạnh lâm râm, lảo đảo bước...
---Để mình lái đưa về...---bạn ân cần...
"Ngày nhà em pháo nổ, anh cuộn mình trong chăn...."
Bạn hát ngêu ngao...
....Tối nay ...tôi cuộn mình trong chăn, nghe thấm lạnh muà đông xa xứ, nỗi nhớ nhà dâng lên cồn cào...
Monday, December 26, 2011
HÌNH ẢNH CUỘC DI CƯ LỊCH SỬ CỦA ĐỒNG BÀO MIỀN BẮC VÀO NAM- NĂM 1954
Mẹ Nguyên Thảo mà nghe bài hát và thấy hình ảnh này ..chắc là khóc dữ lắm..."tao th̀i cứ thù chúng nó muôn đời", " mấy quả na này ngoài Bắc ngon hơn, Nguyên Thảo thích ăn hồng, ngoài Bắc có hồng ngon lắm,thơm mà ngọt, rau muống cũng xanh, ngon ngọt, dòn hơn trong Nam"---
"Thế sao Mẹ không ở ngoài đấy mà ăn rau muống xanh,ngon ngọt , dòn , ăn quả hô...̀ng ngọt thơm..."---Tôi vừa dở sách hoc̣ bài vừa cằn nhằn Mẹ....
"Ranh con này chẳng biết cái đếch gì...Bố Mẹ mà còn ngoài đấy..dễ thử mày ra đời nổi phỏng?"
"Th̀i cùng lắm như hồi đi kinh tế mới chứ gì?"---Tôi trêu Mẹ....
Ngày anh đến xin phép mẹ làm Lễ hỏi , tôi trêu anh " vua Hùng thách cưới ..."voi chín ngà, gà chín cựa,ngưạ chín hồng mao , nay Mẹ thách anh rau muống xanh dòn, ngon ngọt, hồng ngọt thơm gì đó ngoài Bắc...."
" Thế thì khó cho anh quá..." ---Anh bối rối
Làm lễ hỏi xong, tôi tần ngần xếp mấy quả hồng đỏ ra đĩa ngắm, "hồng đỏ , cốm xanh..." ---thuở bé mà đươc̣ quà như thế này th̀i cứ mê tơi...
Dạo còn lam̀ việc trong nước, bệnh nhân mà biếu hồng, th̀i tôi thích lắm.
"Mùa Tết này, có bà hàng xóm cho Mẹ mấy trái hồng đỏ tươi...nhớ ranh con hồi ở nhà, hay thích ăn hồng ..."
Hôm qua chú Tân mời tiệc, đãi tôm hùm đỏ au...nhớ màu đỏ trái hồng...lại nhớ Mẹ....khóe mắt cay xè...
(trích "The Mandolin-Mẹ tôi )
"Thế sao Mẹ không ở ngoài đấy mà ăn rau muống xanh,ngon ngọt , dòn , ăn quả hô...̀ng ngọt thơm..."---Tôi vừa dở sách hoc̣ bài vừa cằn nhằn Mẹ....
"Ranh con này chẳng biết cái đếch gì...Bố Mẹ mà còn ngoài đấy..dễ thử mày ra đời nổi phỏng?"
"Th̀i cùng lắm như hồi đi kinh tế mới chứ gì?"---Tôi trêu Mẹ....
Ngày anh đến xin phép mẹ làm Lễ hỏi , tôi trêu anh " vua Hùng thách cưới ..."voi chín ngà, gà chín cựa,ngưạ chín hồng mao , nay Mẹ thách anh rau muống xanh dòn, ngon ngọt, hồng ngọt thơm gì đó ngoài Bắc...."
" Thế thì khó cho anh quá..." ---Anh bối rối
Làm lễ hỏi xong, tôi tần ngần xếp mấy quả hồng đỏ ra đĩa ngắm, "hồng đỏ , cốm xanh..." ---thuở bé mà đươc̣ quà như thế này th̀i cứ mê tơi...
Dạo còn lam̀ việc trong nước, bệnh nhân mà biếu hồng, th̀i tôi thích lắm.
"Mùa Tết này, có bà hàng xóm cho Mẹ mấy trái hồng đỏ tươi...nhớ ranh con hồi ở nhà, hay thích ăn hồng ..."
Hôm qua chú Tân mời tiệc, đãi tôm hùm đỏ au...nhớ màu đỏ trái hồng...lại nhớ Mẹ....khóe mắt cay xè...
(trích "The Mandolin-Mẹ tôi )
hình ảnh 1954 lại nhớ 1975
Nguồn: Miên Du Đà Lạt
Sunday, December 25, 2011
ĂN TÔM HÙM NHỚ MẸ
Mẹ Nguyên Thảo mà nghe bài hát và thấy hình ảnh này ..chắc là khóc dữ lắm..."tao th̀i cứ thù chúng nó muôn đời", " mấy quả na này ngoài Bắc ngon hơn, Nguyên Thảo thích ăn hồng, ngoài Bắc có hồng ngon lắm,thơm mà ngọt, rau muống cũng xanh, ngon ngọt, dòn hơn trong Nam"---
"Thế sao Mẹ không ở ngoài đấy mà ăn rau muống xanh,ngon ngọt , dòn , ăn quả hô...̀ng ngọt thơm..."---Tôi vừa dở sách hoc̣ bài vừa cằn nhằn Mẹ....
"Ranh con này chẳng biết cái đếch gì...Bố Mẹ mà còn ngoài đấy..dễ thử mày ra đời nổi phỏng?"
"Th̀i cùng lắm như hồi đi kinh tế mới chứ gì?"---Tôi trêu Mẹ....
Ngày anh đến xin phép mẹ làm Lễ hỏi , tôi trêu anh " vua Hùng thách cưới ..."voi chín ngà, gà chín cựa,ngưạ chín hồng mao , nay Mẹ thách anh rau muống xanh dòn, ngon ngọt, hồng ngọt thơm gì đó ngoài Bắc...."
" Thế thì khó cho anh quá..." ---Anh bối rối
Làm lễ hỏi xong, tôi tần ngần xếp mấy quả hồng đỏ ra đĩa ngắm, "hồng đỏ , cốm xanh..." ---thuở bé mà đươc̣ quà như thế này th̀i cứ mê tơi...
Dạo còn lam̀ việc trong nước, bệnh nhân mà biếu hồng, th̀i tôi thích lắm.
"Mùa Tết này, có bà hàng xóm cho Mẹ mấy trái hồng đỏ tươi...nhớ ranh con hồi ở nhà, hay thích ăn hồng ..."
"Thế sao Mẹ không ở ngoài đấy mà ăn rau muống xanh,ngon ngọt , dòn , ăn quả hô...̀ng ngọt thơm..."---Tôi vừa dở sách hoc̣ bài vừa cằn nhằn Mẹ....
"Ranh con này chẳng biết cái đếch gì...Bố Mẹ mà còn ngoài đấy..dễ thử mày ra đời nổi phỏng?"
"Th̀i cùng lắm như hồi đi kinh tế mới chứ gì?"---Tôi trêu Mẹ....
Ngày anh đến xin phép mẹ làm Lễ hỏi , tôi trêu anh " vua Hùng thách cưới ..."voi chín ngà, gà chín cựa,ngưạ chín hồng mao , nay Mẹ thách anh rau muống xanh dòn, ngon ngọt, hồng ngọt thơm gì đó ngoài Bắc...."
" Thế thì khó cho anh quá..." ---Anh bối rối
Làm lễ hỏi xong, tôi tần ngần xếp mấy quả hồng đỏ ra đĩa ngắm, "hồng đỏ , cốm xanh..." ---thuở bé mà đươc̣ quà như thế này th̀i cứ mê tơi...
Dạo còn lam̀ việc trong nước, bệnh nhân mà biếu hồng, th̀i tôi thích lắm.
"Mùa Tết này, có bà hàng xóm cho Mẹ mấy trái hồng đỏ tươi...nhớ ranh con hồi ở nhà, hay thích ăn hồng ..."
Hôm qua chú Tân mời tiệc, đãi tôm hùm đỏ au...nhớ màu đỏ trái hồng...lại nhớ Mẹ....khóe mắt cay xè...
(trích "The Mandolin-Mẹ tôi )
Subscribe to:
Posts (Atom)