My Blog List

Showing posts with label "The Mandolin". Show all posts
Showing posts with label "The Mandolin". Show all posts

Wednesday, April 11, 2012

ABOUT " THE MANDOLIN"

Name: Nguyen-Thao Luong
Birthday : October 07-1975
Native country: Vietnam
Resident: USA
Education: Medicine and Pharmacy University of HCM City, Vietnam
Profession: Dentistry, Oral Surgeon
Fellowship posdoctoral clinical science at Cal Poly University,California

Award: —Third place Vietnamese National Writing 1985

-Honorable Award of Vietbao for “The Mandolin-brother and sisiter” :



—Oustanding Award for ‘American Dream” , publish on Vietbao :


—Great American Song evaluate “Salt and Water” :

Part time job : trancribe poem into music, compose the symphony for the song, compose the songs
Musical Instrument : possible to play the Mandolin, classical Guitair, Violin, Piano…

Hobbies: classical music, blue and jazz
medicine research, environmental health care
reading novel
play King chess well
cooking
chat so much

Some most fiction I like : “Gone with the wind” written by Magarettt Mitchell
“Let that day be far away” written by J. Gordon
” The light never turn on ” written by Kawatanabe
” The pink castle in the dream” (Hồng Lâu Mộng) written by Tao Tuyet Can.
” The far away time” (Thời xa vắng) written by Luu Le

The singers I like most :Quang Tuan, Tran Thai Hoa, Nguyen Khang , Pavarotti ,Frank Sinatra, Whistney Houston, Dianna Ross , Tuan Ngoc, Tung Duong, Tuan Phong, Thuy Duong, Ngoc Ha

The artist I like most : Sarah Chang, Jo Jo Ma, Lang Lang, Yiruma, Kaori Mujii

Some classsical works I like most : “Recuduoers de la Alhambra” written by Francis Tagerra
“Una limosna de la dior Amor ” written by Augustin Barrios
” The first sorrow ” written by Frank Schumann

Some popular and ballad songs I like most : ” My way” , “In my life”of Frank Sinatra
“We are the world”, “Heal the world” of Micheal Jackson
Some poems I like most : ” The little cat goes to school” written by doctor Vang Anh Phan, Awarded UNESSCO
” The first day you go to school” written by Minh Hue

Some authors I like most : Magarrett Mitchell, A. Croninn, Kawatanabe,
The poet I like most : Dang Khoa, Yen Son, Giang Nam, Iris Nu Dinh
The journalist I like most : Huy Duc with “The Berlin Wall”.

The great man I admire: Goerge Washington, Ahambra Lincolhn, Martin Luther King, Mother Theresa…

The happy days: received the Mandolin from my brother, passed the hard exam to entrance to Medicine and Pharmacy Doctor program in Vietnam, the graduation from University,the first day in charge of Oral Surgeon,performed ” Row the boat” by Tsaikovski,getting marry, due Brian…
The sad memmories: my brother passed away, the big sister gets sick, the parents fought each other…

facebook : http://www.facebook.com/nguyenthaoluong

My Vietnamese Writing sites:

http://the-mandolin.blogspot.com/

http://vn.360plus.yahoo.com/nguyenthaoluong94

Contact: nguyenthaoluong94@yahoo.com

Wednesday, March 28, 2012

THE MANDOLIN THEO ĐẠO ..BA HỒI

Nguyên Thảo này..ngày Lễ Phật không ăn cơm chay với Mẹ à"?---Mẹ tôi dọn đậu hũ chiên và rau dền luộc...

" Mình bị bắt ăn chay hai ngày nay--đói quá---hay chiều nay mình trốn bà cụ đi ăn hủ tiếu ---Phật chắc ...cũng thông cảm, chứ ăn chay mình đói quá, làm việc không nổi , tối nay có ca trực .."---Tôi nói với bạn --"Bồ còn nợ Phật 30 ngày chay--bồ không nhớ là cầu nguyện ...thì sẽ ăn chay sao?"--"Đưć Phật từ bi lắm, chẳng lẽ Ngài vật mình ngã lăn chỉ vì một tô hủ tiếu sao?"--- Bạn bật cười

Hôm qua đi chùa, tối hôm sau chơi "Ave Maria" cuả Frank Schubert -----"The Mandolin" theo đạo 'hồi" ..là đạo " ba hồi, luć hồi này, luć hồi nọ" ..hic..hic...





Monday, March 26, 2012

MOONLIGHT-BEETHOVEN

 
 
 
 
"Nguyên Thảo à..Nguyên Thảo ơi..bão đến nơi rồi, đi hốt khoai lang phơi ngoài sân cho Mẹ đi..."

"Ồ Mẹ ơi, đài F.M đang phát bản Moonlight Sonata cuả Beethoven, để con nghe xong rồi con hốt cho...mà để con cất mấy bản nhạc cổ điển violin mớ mượn cuả thầy vào kẻo bão nó cuốn mất, ông Paganini là thiên tài đấy Mẹ--thầy nói con mà gặp thầy sớm,nếu là c...on ruột của thầy, con có tiềm năng trở thành nghệ sỹ vĩ cầm .."

'Ối giời ơi, ông Béc, ông Pag là quái quỉ gì mà nó cứ chăm bẵm..cơn bão đến nơi rồi , cái thân già này nó không lo, nó cứ tối ngày mê mẩn mới cái ông râu xồm...ối dào--nhà này túng quá mới để cho nó đi làm con nuôi nhà người ta...lại xa vào cái nhà đàn đúm suốt ngày...ối dào, ranh con liệu mà hoc̣ cho giỏi , lớn lên làm nghề thuốc mà kiếm cơm con ạ, đàn đúm chỉ có mà húp cháo mà ăn.."--Mẹ tôi gào lên rồi thở dài ---trích "The Mandolin"

Tuesday, March 20, 2012

THE APRIL IS COMING SOON

The April is coming soon. The Spring flowers are blooming,and I play the "Una Limosna " again to remember my father and my brother---Yes, I did not know the man who just released from a re-educational campain was my father---At that time , I was only five years old. He wanted to hold me and gave me some kisses , but...I run away. I hated him because they taught me he was a bad man, a betrayed and fought again Vietnamese people. Now, I know he was a  hero. Vietnamese people memories... Navy soldier before 1975--The Apirl is coming again...I, the one who was born when the Civil War 1975 ends, the wound of our Vietnamese people have not been heal. --"Boat people"--That is the greatest immigration in the history world-following the author String Stubb wrote in his book " Why they left the home thay love so much?'---Among my citation when I deliveried my speech in my speech class when I studied in college--Some my classmates asked me "Why? why Vietnamese left their home they love so much..." ---I almost cried , and I could not speak any word.
We can not forget this sorrow of our national people.It is not only each own individual.---My speech teacher said sorry to me " We, American people, appologize to Vietnam--We have a great responsibilities with your country"----



Chúa sẽ che chở cho bạn"--Hầu hết các tác phẩm cuả Augustine Barrios mở đầu là u uẩn, thống thiết niềm đau, nhưng phần kết bao giờ cũng mở ra chân trời tươi sáng----Nguyên Thảo thićh tác phẩm này..vẻ đẹp u hoài, đau đớn cuả "Una Limosna"---Tiếc rằng sử dụng cây đàn "cũ , gỗ tạp" nên chơi không  đạt vì luć này không có ý định chơi nhạc lại ..


Thursday, March 15, 2012

HƯƠNG XƯA

Nhạc và lời : Cung Tiến

Piano: Nguyên  Thảo-Nguyên Thảo không đươc̣ học piano chính qui, và cũng không luyện tập thường xuyên-chỉ chơi piano để giải khuây , sở thích chơi nhạc cụ của mình.

Wednesday, March 7, 2012

THÍNH PHÒNG HÔM MARCH 3RD-2012

"Những này còn ở lại CA, đến rehearsal đươc̣ bản nào hay bản đó anh  nhé "-Tôi  gọi phone--" Em sẽ là một great arrangement musician trong 10 năm tới"---Nghệ sỹ violinist nửa đùa nửa thật--

http://www.youtube.com/watch?v=0CfpluuB3qA&list=UUAtRGEvtwBj_TGCISGufS1w&index=1&feature=plcp: Love me with all your heart
"Hôm nay ngày cuả Tám tháng ba---"phe ta" nhõng nhẽo gấp ba ngày thường
Rehearsal nhớ căn nhà cũ mà có người bạn hay đến chơi---Bài hát tiếng Anh mà "The Mandolin" đươc̣ tập hát--Dạo đầu cuối năm 1983, bố mẹ thuê ông thầy về dạy tiếng Anh cho anh chị, thầy thích chị Hai không lấy tiền, con nít cả xóm kéo tới học, sau ông thầy đi vượt biên, chị Hai lại dạy "The Mandolin" tiếng Pháp
http://www.youtube.com/watch?v=Lgzwd_QbbvA&feature=autoplay&list=UUAtRGEvtwBj_TGCISGufS1w&lf=plcp&playnext=1: Lòng Mẹ---

Nhớ bà cụ quá chừng, đang muốn giảm cân mà xơi ngay một cái bánh bò tổ chảng, N.M hay chọc "cứ mỗi lần nhớ bà cụ là ăn hàng, mày nhớ Mẹ khôn quá hén" ---"The Mandolin " và anh Mạnh Cường chưa hề tập dợt hay sọan hòa âm trươć đó, một version chứng tỏ khả năng hoà âm ngẫu nhiên cuả "The Mandolin"

Version mà "The Mandolin" làm nghệ sỹ đàn anh "thán phục" dự đoán sẽ trở thành một trong những nghệ sỹ sọan hòa âm " great arrangement musicican gốc Việt" .--Chỉ cuối tuần chơi với nhau 01 tiếng đồng hồ...mà violinist đòi rehearsal tùm lum bài--Tiếc rằng "The Mandolin" mới chơi piano gần đây, lại không có giờ tập luyện ---Bản này mới nhắc tới leo lên chơi luôn không có dợt trươć hay soạn nhac̣ ---
Kịch sỹ Mỹ Khanh comment ngoài fakebook : Hai bạn phối bài này hay quá ! Rất xúc động ! Cám ơn Em nhiều lắm
Nguồn: http://www.facebook.com/nguyenthaoluong#!/nguyenmykhanh

http://the-mandolin.blogspot.com/2012/03/tinh-thoi-xanh-mo-tua-tieng-anh-broken.html: Tình thôi xanh mơ--Broken Rose--

Dr Karen Nguyen gởi e-mail: Cau hat " Da khong nhu xanh mo, ma sao van hoai tiec....." khong biet sao chi thay hay va` tha^'m thi'a qua chung.....Cha.nh long nghi lai nhung ngay con tre, nghi lai chuyen love and lost love thoi xa xua...... cho.n chu+~ "hoai tiec" nghe no buon, dau va hay ho+n la "tiec hoai" , chi thay nhu vay do.
Thanks for sharing the song.
Anh Mnah Cuong hat hay lam, cang nghe cang hay. Just the funny thing la anh Cuong va Nguyen Thao deu mang kinh, anh Cuong den gan dan piano thi phai mang kinh len d ethay chu bai hat, con Nguyen Thao thi thao kinh xuong lau lau roi lai mang len truoc khi dan. :-)

Họa sỹ Lê Thúy Vinh gởi e-mail :

Hay quá !



Thanks for Sharing !
Comment thính giả NĐT ngoài facebook :


Anh rất thích nghe tiếng đàn piano của Nguyên Thảo. Anh vừa nghe trọn bài "Tình thôi xanh mơ". Âm nhạc của Nguyên Thảo có hồn lắm. Tiếng Mandolin thì chưa hiểu hết. Có lẽ anh cần phải có thời gian để quen với nó:)
Cao Hoàng Sa:

Đã ..không như xanh mơ, mà sao vẫn hoài tiếc
Chiều tím lá thu bay bay.. .một mình âm thầm bước
Đường cũ cơn mưa giăng giăng...làm anh đây tưởng ngỡ
Bóng em ngoan xưa ,về bên ... như ngày ấy , để cho anh ...thương đến muôn đời...

P's: Huhuhu... Buồn quá. Ước gì em có thể nghe đc ca khúc ấy :(

http://saseominar01.blogspot.com/

Saturday, March 3, 2012

CHI MAI

Nếu tôi được gặp Ennio Morricone, tôi sẽ hỏi ông " điều gì đã diễn ra trong ông, ông có chứng kiến cảnh người ta hành hình Jesus trên cây thập tự ....hay cảnh Thúy Kiều bị v̀ui hoa dập liễu...?" khi ông viết bản Chi Mai

Morricone là một nhà sọan nhạc nền phim cự phách cuả Anh quốc--bản Chi Mai là nhạc nền bộ phim Le Professional  đã bán đươc̣ ba triệu đĩa trên toàn thế giới vào năm 1981---Ngoài ra ông còn soạn nahc̣ nền cho bộ phim cao bồi "The Good, The Bad and The Ugly" cuả đạo diễn gạo cội Clint Easwood , cho đến nay nó đã bán đươc̣ 10 triệu dĩa.

Nếu như ông thấy cảnh "The Mandolin" thuở bé tập đàn chăm chỉ và ngất đi vì đói, hay cảnh "The Mandolin" bị người anh Cả độc ác đánh đập nhẫn tâm những luć chong đàn dầu học bài...th̀i chắc ông sẽ viết bản "The Mandolin" tặng cho tôi ..

Nếu như ông thấy cảnh 3 triệu thanh niên tươi trẻ người Việt ngã xuống trên đỉnh Trường Sơn hay 15 ngàn người Việt liều mình vượt biển hay cảnh những em bé Việt Nam thời đại bùng nổ tin học ma ̀hàng ngày phải bơi qua sông đến trường, cảnh những bông hoa thanh khiết cuả Đất Việt phải trần truồng làm mẫu tuyển vợ cho lũ suć sinh T̀au , Đài Loan tuyển vợ,...th̀i ông sẽ viết bản " Cry for Vietnam" sẽ đau đớn,thống thiết hơn Chi Mai...


Tuesday, February 28, 2012

NỬA ĐÊM NGHE JOHANN SEBATIENS BACH



Bach là thiên sứ God gởi xuống cho những ai cô đơn, ẩn ức niềm đau...tôi thường nghe bản này vào mỗi nửa khuya khi thưć viết tác phẩm 'The Mandolin"----lòng quặn thắt, những ngón tay dấp dính mồ hôi---Sau những party hào nhoáng, những ánh flash phóng viên báo chí loé lên hôm nhận giải thưởng cho truyện dài 'Cây đàn Mandolin", tôi không thấy hạnh phúc , và dường như niềm đau trỗi dậy còn gấp bội....và tôi hiểu rằng, có đi đến cùng trời cuối đất, tôi sẽ mãi mãi là kẻ ...cô độc, thích ẩn mình...

Một số người mà tôi quen biêt kháo nhau rằng tôi quá cường điệu, thổi phồng nỗi đau của mình...Tôi cười nhạt khi nghe tin đồn này, phản bác lại bằng câu đuà cợt" Tôi không đươc̣ học nhac̣ một cách chính qui, bài bản, kỹ thuật đi ngón yếu kém vụng về so với nghệ sỹ thưc̣ thụ, do không đươc̣ luyện tập thường xuyên, nhưng tôi có thể tự hào về khả năng nhanh nhạy xử lý tác phẩm ,hòa âm ngẫu nhiên,truyền tải cảm xuć trong mỗi note nhạc  mà ća c nghệ sỹ đàn anh chơi nhạc  với tôi công nhận và khâm phục ---Tôi chỉ cần biết..có một người hiểu tôi là đủ, những bản Invention cuả Bach là liều thuốc  thần diệu cho cái tâm hồn nhiềm đầy độc tố cuả một kẻ như tôi.

Friday, February 24, 2012

THE MANDOLIN BIỂU DIỄN NHỮNG TÁC PHẨM LỪNG DANH VỚI NGÔ TÍN







Granada-Romance-Toccata "forever and Ever"--Recudoer de la Alhambra

Các  Mandolin performances  khác cuả Nguyên Thảo :




NGHE LẠI INVENTION N0 13 CỦA JOHANN SEBATIENS BACH

Chơi nhac̣ vòng vòng cuả ông này ông nọ..rồi cũng chẳng thấy ai hiểu người hiểu ta bằng J.S.Bach---Nghe lại Invention N0 13 cuả Bach ...để nhớ lại hơn 30 năm trước..."The Mandolin" đã tỏa sáng bằng tác phẩm này ----không trong trẻo , réo rắt như Mozart,không thống thiết đớn đau như Chopin, Bach là sâu lắng, chất chứa nỗi u hoài ----Lâu rồi không tập luyện etude, giờ không biết chơi lại còn được như 30 năm trước?---Nghe Bach rồi...sẽ đủ can đảm đăng tải lại original version "The Mandolin"

Saturday, February 18, 2012

Nghe SERENADE và khóc

Người kéo cello là nghệ sỹ Đặng Công Cẩn, con trai giữa nhà họ Đặng


Thỉnh thoảng em nhìn lại cảnh này..ứa nươć mắt..nhớ lại hồi nhỏ---anh hay ăn hiếp em mà lại hay hỏi "bé Thảo có đói không? muốn ăn bánh gì không?"----Mỗi lần các anh ở Sài Gòn về, Nguyên Thảo vui mừng vì đươc̣ các anh chở đi chơi bằng xe đạp ..và khỏi phải tập đàn.



Người kéo cello trong video này là nghệ sỹ ĐCC--con trai giữa nhà họ Đặng đã nuôi dưỡng và dạy nhạc cho Nguyên Thảo hồi Nguyên Thảo mới 06 tuổi trong truyện "Cây đàn Mandolin"---Nếu không đươc̣ nhà họ Đặng nuôi d..ưỡng , dạy dỗ...Nguyên Thảo sẽ không tỏa sáng năng khiếu thiên bẩm rồi từ đó vượt qua nghịch cảnh, cố gắng học hành, hoàn tất chương trình bać sỹ trong nước...---Nguyên Thảo lúc nào cũng nhớ đến ba Mẹ và các anh.

Sunday, February 5, 2012

SALT and WATER


Trích tác phẩm "The Mandolin" ---cảnh cuối



US Copyright 2011
Xin bạn đoc̣ đừng copy entry này
Trích tác phầm "The Mandolin" --chương cuối "Salt and Water "
Nguyên Thảo viết bản "Salt and Water" phổ thơ cô Iris Dinh và demo piano :



http://www.youtube.com/watch?v=3Mo5ZQcdGcU&feature=related


Nghệ sỹ  nhac̣ jazz Marcus Coleman viết hòa âm và chơi bản "Salt and Water theo lối jazz:

http://www.youtube.com/watch?v=Yqfylwm0vmg&feature=plcp&context=C4d91b80VDvjVQa1PpcFN7MXu0UPqCj7D2XoMio7o6CZb1pipPkBM=





Cho muối mặn dung hòa bao cay đắng...hãy để muối mặn rửa sạch vết thương lòng, tẩy sạch những chất độc ngấm sâu trong từng tế bào con người em...em sẽ rải tro anh ấy doc̣ theo bờ biển này ...để hương hồn anh ấy hòa theo tiếng sóng, tiếng đàn cuả em, theo những ngừơi bạn xấu số cuả anh ấy đã liều mình vượt biển trên hành trình đi tìm tự do , để quên đi tàn độc cuả những kẻ " đểu cáng lên ngôi " ...nếu sau này em mất sớm...em cũng muốn mình đươc̣ rải tro theo doc̣ bở biển này...

Lại nhớ bãi biển quê nhà...30 năm trước..bãi biển có hai anh em..người anh cắp mâm thuốc lá đi bán dạo quanh...người em ngồi tập đàn Mandolin...----" Sao anh biết em ở đây ma ̀đến?" " nếu một trong ba chúng ta đi lac...hãy lấy đàn ra đánh, hai người kia sẽ nghe tiếng đàn mà biết chỗ cũ quay về..,-em quên là bà dặn chúng ta như vậy sao?" ---" Em đã đi lạc rất lâu" ----" Anh không đến đây để khám bệnh, anh đến đây để xin mua thuốc lá..và nếu như bọn trẻ có cần người đệm đàn, anh xin một chân..."---" Anh chơi được những bản tốc độ cao như Toccata, Tico Tico không?''---Lại ánh mắt tinh nghịch, cái nhếch môi kênh kiệu như 30 năm xưa...---- -----" Bao nhiêu một chuyến vậy bác"?---Tôi hỏi người chèo thuyền---" Cô là bs NT ...cô chính là người đã khâu mặt cho thằng bé cháu nhà tôi bị chó cào mặt, cô không nhớ sao?'---" Ồ, chắc bây giờ bé đã lớn rồi, 10 năm rồi mà bác cũng còn nhớ sao? " ---" Tôi quên cô sao được , cô muốn chèo đi đâu tôi xin đưa cô đi...tôi không lấy tiền đâu..."-----tôi đeo găng tay, bước lên thuyền, mở hũ tro của anh ...."bác chèo chầm chậm doc̣ bờ biển này nhé ..."----Gió biển thôỉ má t rượt ....tôi rải tro anh lên mặt nươć biển...các chị ngồi trên bờ nhìn theo ...hình ảnh chị Hai bị dập vùi trong vòng tay những tên cán bộ khả ố, hình ảnh anh và chị, mẹ lang thang quà rong trên bãi biển lại hiện về trong tôi ....chất độc vẫn còn ngấm sâu trong máu tôi...và tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ rời khỏi tôi cho đến chết cho dù cô Iris có hoà bao nhiêu nươć muối rửa nó....
Ảnh chụp "The Mandolin' và nhà thơ Iris Dinh trươć thư viện Standford University , tác giả nhiều bài thơ mà Nguyên Thảo phổ nhạc, trong đó có "Muối mặn" -"Salt and Water " mà Nguyên Thảo và nhà thơ ưng ý nhất
The Mandolin__cảnh cuối "Salt and Water"


Nguyên Thảo chơi bản Muối Mặn ở đây :

http://www.youtube.com/watch?v=3Mo5ZQcdGcU&feature=relmfu

http://luongnguyenthao.wordpress.com/2011/08/22/salt-and-water/


HÒA GIẢI VỚI ĐỨC PHẬT

Trích  tác phẩm "The Mandolin"

Trích tác phẩm 'The Mandolin"


"Cuối cùng thì trung úy Daniel cũgn hoà giải với Thượng đế"---câu nói cuả chàng khờ Forest Gump cuả bộ phim cùng tên mà tôi thích. Một cựu chiến binh mất hai chân trong chiến tranh Việt Nam, ông buồn chán, phẫn uất, trác táng...rồi sự ngây thơ, trong sạch, nhân ái cuả anh chàng binh nhì Forest Gump đã làm tâm hồn chai đá cuả ông hồi sinh. Ông đi làm chân giả, cưới người vợ Tàu, làm kinh doanh, sống cuộc sống bình thường...


Hôm nay trời còn lạnh, nhưng nắng đã lên. Từ hôm nhận đươc̣ "tin mừng", the Mandolin ..cũng "bắt đầu hồi sinh", tạm đóng tác phẩm "The Mandolin" lại ---nàng đi chùa..hoà giải với Đức Phật ...





Hôm nay "The Mandolin" đi 'hòa giải " với Đưć Phật---có lần "the Mandolin' gọi phone hỏi thăm nhà thơ Iri s đã ăn sáng chưa? Cô nói chưa? Nguyên Thảo nói vậy'ăn thịt Nguyên Thảo đi.."--" cô nói "Thịt Nguyên Thảo " "độc... lắm", nhờ thịt độc nên chơi 'Una Limosna " mới rút ruột rút gan nhà thơ he..he...---Phải, mỗi tế bào trong con người "the Mandolin" đều thấm đẫm chất độc, mối mạch máu , huyết quản là ̀ dòng chảy của nhửng độc tố, mỗi lóng xương là dao găm, mũi nhọn...'lòng em đầy đau đớn, hồn em chất chứa những hận thù...em là thuốc độc, em là dao găm... anh nên tránh xa em...."---



" Đâm anh đi, phóng dao đi...cho anh uống thuốc độc đi " ----Anh nhắm nghiền mắt, kéo tôi vào lòng ôm xiết .
 




"Nghe nói Nguyên Thảo có tin vui...con gái hả em?"---Sao ai gọi phone hỏi thăm cũng hỏi câu này.
" Mình cũng muốn Brian có em gái..."--"tôi nói với bạn.
"Bồ mà có con gái, nó giống bồ...dễ thương lắm đó" ---" Dễ thương, mà kỳ cục, khùng điên" ---tôi cười qua phone.
trích tác phẩm  "The Mandolin"








Tuesday, January 24, 2012

ROMANCE BALTIMORE

Tối Giao thừa..em chơi lại bản 'Romance Baltimore" ngày nào...những ngón tay ẻo lẻ của em không phù hợp với nhạc cụ guitair...Dạo đó để có music note-sheet , chúng ta phải khổ sở ..săn lùng ở những xưởng in lậu... quay roneo...mờ câm, vậy mà chúng ta vẫn đốt đèn dầu ngồi luyện ngón---anh chỉ em kỹ thuật tremolo double strings---Yêu âm nhạc, say mê hoc̣ hành th̀i có tội tình gì....sao người ta lại tịch thu những bản nhạc cuả anh em mình, chỉ vì tên tác giả giống tên..Mỹ.----Bây giờ thì em có những cuốn sách nhạc bìa bóng lộn, note ro ̃mồn một, những chiếc CD sang trọng ,tiện ích, không phải ngóng tai canh chừng nghe "chương trình âm nhạc cổ điển và giao hưởng phát trên sóng F.M "qua radio nhà hàng xóm để tự học hòa âm , nghe orchestra , em có cây đàn guitair thuộc hạng "luxury"...nhưng sao em vẫn không nguôi .."đau đớn"----BS Karen than sao tiếng đàn cuả em cứ "thổn thức" -----
Trích "The Mandolin"

Monday, January 9, 2012

LET MAMMY TELL YOU ABOUT THE SAND

US Copyright 2012
Citation from
"The Mandolin" written by Nguyen-Thao Luong



"Con biết không? Cát và thủy tinh là một chất liệu giống nhau về công thưć hóa học...cát không lấp lánh đẹp như thủy tinh..nhưng cát có thể thấm được máu, mồ hôi và nươć mắt ..."


"Do you know?  Glass is a matter  that is original from sand. The sand is not as shine and marvelous as the glass, but the sand can absorb the blood, sweat ,a nd tears.."




You often ask me what I did when I was the same as your age now.

Mammy like your question " Which one do you like me to call you "Mẹ" or "Mom" or Mammy?"

My son is strong and power .I remember forever when I took you travel back to Vietnam. The dog wanted to attack me, and you yelled him that " Don't hit my Mammy, Don't bite my Mammy, I don't like that, I am not your friend anymore"

That is a lovely memory. Grandma is not happy if she knows that you are no longer speak Vietnamese with me.

I do not know what should I start at the beginning.


Let Mammy tell you about the sand...
You ask what Mammy did when I was the same your age.

Let Mammy tell you about "The Mandolin" story

30 years ago...there was a little girl ...she used to come to the beach...yes ..the beach looked like... this beach..then...she was studying hard while her brother was coming around to sell some cigarettes, then ..she practiced her Mandolin...One days..there were two little boys also to come overthere to play music with her...When we grew up, she felt in love with one of them.

Well, you know?--Once your heart is broken, you will get hurt, but it will go away...then...somebody will heal your hurt. So , do not worry...we always have the love in this life..
Yes, Mammy studied hard to become a doctor, but if you do not want to become a doctor , Mammy still love you. It does not matter who you are. Sand is as not much value , as not much expensive as diamond, but sand can absorb the sweat and the blood...







Let Mammy tell you about the sand
The sand is very generous
You can kick the sand
You can hide your hand inside the sand
You can build up the castle on the sand
The waves destroys your building
But we can make up it again
Yes, the sand look like my love save for you
Let Mammy tell you about "The Mandolin"
30 years ago
There was a little girl
She was the same your age now
She was bright, smart and serious
She used to come to the beach
To practice the Mandolin while his brother was coming around to sell his cigarettes
Then...she met two little boys one day
They play music together on the beach
The Cupidon angles shot his arrows to all of them
When the kids grew up, they tasted how the love is sorrow

Do not worry
Once your heart is broken
It will be healed
That means
We always have the love around us
If we know how to feel it
The sun goes down, and it will rises up.
Let your hand feel the sand
You will touch the love...
Like the dinner I prepare for you when we 'll be home
Like whenever you smell my cook
Like Mammy hold you tight
Like Mammy give you many sweety kisses...
Do not worry!
Mammy look weak now, but I will be healthy again
Because I need to be strong to warm you up !







Saturday, January 7, 2012

RECUDOER DE LA ALHAMBRA -NHỮNG NGÀY Ở VÙNG KINH TẾ MỚI

XIN BẠN ĐỌC ĐỪNG COPY ENTRY NÀY VÌ TÁC PHẨM "The MANDOLIN' CHƯA CÔNG BỐ .

tác giả: Lương Nguyên Thảo
US Copyright 2011
Trích tác phẩm "The Mandolin"




Francis Tarrega viết bản "Recuerdos de la Alhambra" bất hủ để tưởng niệm kinh thành Alhambra thất thủ ..."The Mandolin" đã chọn bản nhạc này làm nhạc nền đoc̣ truyện "The Mandolin..." đoạn gia đình...bị lưu đày đi "kinh tế mới". "The Mandolin" đã từng biểu diễn bản nhạc này với nhạc sỹ Ngô Tín tại tòa Vietbao , Wesminter , Orange County. Đây là tác phẩm đòi hòi kỹ thuật tremolo điêu luyện ở đàn guitair lẫn đàn Mandolin...suốt một bản nhạc không được nhấc phím ra khỏi dây, đi luyến liên tục các ngón tay trái lẫn tay phải...nên sau khi biểu diễn với Ngô Tín, vì ít tập luyện...nên chiều hôm đó "The Mandolin" đã phải ...nẹp cổ tay .




http://www.youtube.com/watch?v=DRaUu38N5Ns:


"The Mandolin' luyện ngón "Recudoer de la Alhambra "






Nguồn ảnh:Dương Minh Long


Những ngày ở vùng kinh tế mới

...Hoạ hoằn mẹ tôi chơi sang, hễ anh Cả tôi bệnh,thì sai chúng tôi đi mua bún riêu trươc ngõ...Hễ tôi mà đi mua hàng xén trươc ngõ bao giờ cũng  nói ba hàng " bán cho mẹ cháu một tô bún riêu , nhiều nhiều giá,nhiều nhiều gạch cua, nhiều nhiều cà chua.."--Dạo mới đính hôn với anh, tôi dắt nhà tôi đến ăn bún con gái bà, bà còn nhớ , nói với anh rằng " Cô này thuở bé đáo để lắm đấy cậu...mua có ba ngàn đồng bạc tô bún, mà thứ gì cũng đòi cho nhiều..."--Bưng bát bún về cho mẹ, dọc đường tôi thèm quá..len lén húp nước lèo..có khi về đến nhà cạn nước..anh Mạnh lén nấu nươc sôi đổ vào...bị phát hiện, thế là chúng tôi bị một trận nhừ tử... Một buổi sáng..tôi đang ngồi chơi bán đồ hàng trước thềm nhà...một người đàn ông rách rưới, nhếch nhác bước vào cổng..ông ta nhìn tôi âu yếm, có vẻ muốn ôm lấy tôi.Tôi hoảng sợ..khóc thét lên 'Mẹ ơi..mẹ ơi..ông kẹ"
Bà hàng xóm bảo "không phải đâu cháu..hành khất đấy..nhà cháu có gì thì đem cho ông ấy ăn chút "
Tôi dạo còn bé cũng lém lỉnh, định thần một hồi ..tôi nhanh nhảu " nhà cháu cũng chẳng có gì ăn đâu bác ạ"---
Chiều hôm ấy..tôi mới biết đó là cha mình đi cải tạo về...
Mấy ngày sau , một chiếc xe jeep đỗ trươc nhà tôi...hai ba anh bộ đội, công an trả...một người uy nghi, cao lớn, giống bố tôi...bác Hai , nghe nói bác là anh hùng Trường Sơn gì đó...Mẹ chạy đôn chạy đáo khắp xóm vay mượn, mua thức ăn, nấu cơm đãi bác...chúng tôi chẳng biết gì...được ăn bữa cơm có canh cá..hể hả..tranh nhau ăn, ăn xong nồi cơm còn bốc khói...
Đến chiều, bác Hai và bố uống trà ngoài sân, nói chuyện gì..thấy bác quăng ấm chén, quát mắng " Không có chúng tôi đổ xương máu trên đỉnh Trường Sơn...lấy gì chú thím được giải phóng"
Mắt bố vằn đỏ.
"Chú làm điếm nhục gia phong, ngày chú trốn vào Nam..thầy me và tôi khổ sở với chính quyền biết bao...tôi không lên cấp được là cũng vì chú....bây giờ chú thím phải làm gương, chuộc lỗi lầm..."
Mẹ chạy ra sau hè...kéo vạt áo lau nươc mắt...nói khe khẽ..sợ bác nghe thấy " Thôi xin các bác đừng đổ xương máu...chúng tôi không dám nhận...bác muốn thờ ai thì thờ..theo ai thi theo...xin bác để chúng tôi ở đây..Xuân Mạnh còn đang học dở dang, Xuân Dũng sắp thi đại học...còn Nguyên Thảo nhỏ dại quálàm sao nó chịu nổi nơi rừng thiêng nước độc..."
Một tháng sau..bố mẹ bảo chúng tôi thu dọn đồ đạc...đi chào bà ngoại ..rời thị trấn ven biển đáng yêu, khí hậu trong lành này..để đi định cư ởmột nơi gọi là "kinh tế mới ".
Bác Hai cử đến vài anh bộ đội lái chiếc xe cam nhông,đến thu dọn đồ đạc phụ..nếu không muốn nói là cưỡng chế...ngoài gia đình chúng tôi ra, còn các hộ khác...
Đến một thịtrấn đầy bụi đỏ, heo hút...họ yêu cầu gia đình tôi xuống khỏi xe ca cà tàng cuả ông bác chỉ định ...họ chuyển chúng tôi qua một chiếc xe bò...đi lặc lè dưới trời nắng cháy...
Không còn nước...tôi còn nhỏ dại..chịu không nổi nắng cháy, khát..tôi lịm đi..chị Bích Kiều hoảng sợ, khóc..'Mẹ ơi! Nguyên Thảo bị làm sao rồi..."
Nhìn môi tôi khô cứng...bình nước đã cạn ....Mẹ tôi nói chị..." con có buồn tiểu..ráng đi ...cho em nó uống !"
Sau này anh chị tôi cứ đem chuyện này ra chế nhạo tôi ...
May sao đi thêm một đoạn,qua một ngôi nhà tranh nhỏ..họ có để sẵn lu nước mưa cho khách qua đường uống làm phúc...anh chị em tôi vục đầ vào lu nước...

Vùng đất mớiđầy khắc nghiệt...chỉ toàn buị đỏ, nắng cháy....bố mẹ tôi trồng nhiều thứ..nhưng không có kết quả...chỉ có cây khoai mì là sống sót...khoai chưa kịp ra củ..mẹ tôi hái lá khoai mì luộc cho chúng tôiăn...mẹ đã không biết lá khoai mì có chất cyanide rất độc cho não...màcó biết thì cũng phải ăn..vì ngoài khoai mì ra còn gì khác ...
Anh Mạnh đói quá...đào củ mì ăn sống, anh nói "để anh ăn cái vỏ, nhường Nguyên Thảo ăn củ"... nhựa củ khoai mì cực độc, nhất là vỏ ,anh trúng độc ngã lăn quay ra, sùi bọt mép...mấy anh thanh niên xung phong lấy đậu xanh nấu ra nước cho anh uống giải độc...may là anh ăn ít.May là tôi chưa kịp ăn gì....một anh thanh niên xung phong thích chị Hai tôi...đem biếu Mẹ một ít lương khô...thỉnh thoảng họ ghé chỗ chúng tôi dạy chúng tôi múa hát.."Tiếng chày trên soóc bombô", "Tiếng đàn Talư"...Chị Hai đi dạy bổ túc văn hóa cho họ...Hai anh trai lớn tôi yêu âm nhạc, đẽo trúc làm sáo, quấn lá rừng làm kèn...tôi bắt đầu biết đến âm nhạc từ lúc đó...hễ anh thổi sao, thổi kèn...tôi giang hai tay...ngân nga hát theo nhịp điệu..chị Mĩ Thủy, Bích Kiều thì cột mấy dây rừng lại làm dây nhảy...mấy chị bây giờ thỉnh thoảng vẫn về thăm chỗ ngày xưa..dạo ra trường Sư phạm...chị Mĩ Thủy làm đơn xung phong về lại chỗ này dạy học...
Cứ hai ba ngày lại có cảnh các anh thanh niên xung phong cõng bạn bị gãy xương sống, dập chỗ kín bị cây đè..đi ngang nhà chúng tôi..thật kinh khủng, tội nghiệp cho thế hệ thanh niên 5x,6x ngày ấy...hết bỏ mạng trên đỉnh Trường Sơn lại bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc...
Họ cưa cây rừng..xếp thành lớp lớp trước nhà chòi chúng tôi...vỏ cây dày..làm chất đốt được...anh Huy Côn mừng rỡ sai tôi chay về lấy cái rựa dài của bố...tôi hăm hở...xách con dao dài chạy băng băng..vấp phải một gốc cây gãy...con dao phập vào môi dưới....máu tuôn ra xối xả...tôi ngất đi...
Khi tỉnh dậy...thấy mình đang đươc Mẹ ôm trong lòng...Mẹ lấy thuốc lào của bố đắp cầm máu...Mẹ nhai khoai mì luộc nhão ra mớm cho tôi...
Anh Huy Côn bị bố đánh thâm tím mặt mũi, bị quì phạt cả ngày ...
Bố gầm lên " Mày giết em...em còn nhỏ dại như vậy mà mày sai em về lấy dao lất rựa...hôm nay ông đánh cho mày chết đi !"
Bố rút roi da...Mẹ bảo chị Thu Vân bồng tôi...đến quì van xin bố...
"Ông đánh thế...Huy Côn chết mất"

Anh Xuân Mạnh tôi lấy lưng che cho em trai nhỏ...-tội nghiệp anh, lúc nào cũng thương yêu, hy sinh cho các em út...anh học giỏi..thời đó trường học lộn xộn...đang học lớ 5 anh nhảy lên học lớp 7...mà vẫn học giỏi như thường...chị Khôi An nói đúng "Anh là thiên thần..."

Bố không ghét chúng tôi...bố thương chúng tôi...nhưng bố phẫn uất..bố hận bác Hai ...kẻ thắng trận..kẻ ỷ thế "quyền huynh thế phụ"...đem chúng tôi đi đày....anh họ tôi, con trai lớn của ông...ông ta cho đi du học Y khoa...còn ông rắp tâm đợi anh Xuân Dũng chúng tôi đủ tuổi..cho đi bộ đội ... Sau này đi họcở Sài Gòn, NM hay rủ ăn khoai mì bào trộn dừa ..kể NM nghe..."Nguyên Thảo sợ khoai mì lắm..."---nên NM hay chọc "lấy khoai mì gí Nguyên Thảo cho nó sợ chạy chơi"...
Dạo năm thứ ba, tổ NM thực tập bệnh viện AB...NM về ký túc xá nói với tôi " Này NT...phải ông bác sỹ Lương XT là bà con với NT phải không? thấy họ tên chữ lót giống anh em nhà bồ..cái trán, mắt , cằm, giọng nói y chang bồ..."

Tôi gập sáchđứng lên , gằn giọng " Mình không có bà con nào ở bệnh viện AB hết"...
Chúng tôi thi môn thực tập Nội...anh họ tôi gác thi...tôi nộp bài...hai anh em cùng họ, cùng ông nội, bà nội...mà không nói với nhau lời nào.
"Nhà thầy là biệt thự gần sân bay Tân Sơn Nhất...máy bay cất cánh không rung..đổ bê tông nhiều ...."-các bạn cùng tổ tôi xì xào ...
Đám giỗ ông nội...tôi đạp xe đạp cọc cạch mấy cây số từ quận 5 ra thắp nhang... "Không có chú K..-chỉ cha tôi--anh mày đã lên phó giáo sư từ lâu "--chị dâu họ tôi nói trong bữa ăn ...
Tôi thắp nhang cho ông...lặng lẽ đạp xe về...khách khứa toàn các quan chức cao cấp...

" Này bồ, sau này ra trường thế nào bồ cũng được nột trú AB..."-Một bạn cùng tổ biết vị bác sỹ hướng dẫn thực tập môn Nội là anh họ tôi...nói với tôi như vậy....tôi nhếch mép .
Hôm qua trò chuyện với chị Khôi An qua phone...hỏi chị Khôi An có thấy môi dưới em có vết sẹo không?

Chị nói chị không để ý...tôi kể chị nghe...chị không biết đầu dây bên này...tôi đang ứa nước mắt.

Sunday, January 1, 2012

VỀ THĂM NHÀ

 
Bờ biển quê nhà cuả "The Mandolin", nơi hồi còn làm việc trong nước, hay đi ra uống cà phê với bạn đồng nghiệp...
nguồn ảnh : Mai Thái Lĩnh



Biển Seatle: ảnh Thuy Dao



Chiều nay lái xe xuống biển Long Beach...lại ghé quán đồng hương Vũng Tàu...xơi một bát bún riêu đỡ nhớ Mẹ, nhớ dạo mới đính hôn dắt chàng ghé quán cũ ăn canh bún , bà hàng cười móm mém, mắng yêu " cái cô này thuở bé đáo để lắm đấy, Mẹ cô ấy cho có ba trăm bạc mua bát bún thế mà cứ leo lẻo cho cháu nhiều nhiều đậu hũ, nhiều nhiều cà chua, nhiêù nhiều rau..."----Tôi cười " Sao bác nhớ dai..." ---"Ai chứ là tôi nhớ cô lắm, bé loắt choắt mà lém ra phết, hai con mắt th̀i cứ sáng sáng là như mấy ông sao trên trời, mà ăn uống thì trông
thương lắm luć nào cũng ngon lành, mặt mũi hớn hở, vét sạch chẳng bỏ sót thứ gì..."----"Chời, bác nói thế người ta tưởng cháu là hạng ..tham ăn"----Tôi ngượng, nóng ran người...
Nhớ bãi biền quê nhà..."quê nhà tôi bây giờ xa hoa rực rỡ những ánh đèn, vũ trường , barr đươc̣ xây dựng trên núi ngay cạnh những ngôi chùa...tôi không hiểu ánh đàn màu quay cuồng với các vũ nữ xiêm y thiếu vải làm sao các sư vãi trụ trì nổi..."cả một thời đểu cáng lên ngôi..."---tôi nhìn quê mình, ngang qua bệnh viện u buồn, nơi tôi sinh ra, nơi tôi đã từng làm làm việc , và nơi tôi vuốt mắt vĩnh biệt anh trai mình.Chỗ của tôi giờ là con vị cựu Giám đốc bệnh viện thay thế-tôi ra đi, hắn nhổ đựơc̣ một cái gai trong mắt mình,không biết hắn để tiêǹ đâu cho hết, nghe nói bây giờ vẫn thông lệ một bác sỹ thưc̣ tập không công nằm vùng, nộp mạng cũng ít nhất là ba ngàn USD, khởi đầu,ca truyền nhầm nhóm máu làm hắn .."bay từ "chức nà"y sang "chức khác",ở VN không có thông lệ kỷ luật mà chỉ "thuyên chuyển công tác.." những vị trưởng khoa mỗi lần gặp hắn khúm núm dạ thưa, chứ tôi tuiyệt nhiên không, luć nào bước vào văn phòng hắn tôi cũng đứng thẳng, nhìn thẳng bộ mặt béo nung núc hồng hào những mỡ và thịt như viên quan phụ mẫu trong tác phẩm "Tắt đèn" cuả cụ Ngô Tất Tố ...---tôi về thăm nhà, thăm Mẹ và chị, đi dạo lại con phố xưa, ngôi nhà có bóng xoài rợp mà hơn ba mươi năm trước, một con bé gầy gò , khắc khổ sáng sớm nào cũng vác đàn Mandolin trươć cổng réo "Thầy ơi, thầy ơi, Nguyên Thảo đến rồi đây"....rồi thầm khấn vái "lạy trời hôm nay mình chạy ngón không tắc chỗ nào để khỏi bị nhéo lỗ tai ....tôi không thương quê mình bằng Sài Gòn nơi tôi đã theo hoc̣ 06 năm trời đằng đẵng, có lẽ quê nhà tôi nhiều "kẻ lạ đểu ćang lên ngôi " mà tôi biết , còn ở Sài Gòn th̀i tôi không biết lắm chăng...thời tôi đi hoc̣ ở Sài Gòn, toàn đoc̣ Thanh Niên, Tuổi Trẻ, làm gì biết cái gì?...----" Mai con lên Sài Gòn thăm bạn mấy ngày nhé"---Tôi nói với Mẹ sau bữa trưa...( Về thăm nhà--trích "The Mandolin" )

----Đặt phòng khách sạn N.D.D gần chợ Tân Bình hộ mình----Tôi nói qua phone với H.V
----Sao không ở bên cư xá Bắc Hải cho gần chỗ tụi này, đỡ mắc công chạy qua----bạn cằn nhằn...
---Thích ở bên khu này hơn, đi ăn cơm bên KTX Ngô Gia Tự cho gần, tồ́́i đi uống cà phê ngoài quận 1 cũng gần...đi về ra sông Bạch Đằng cũng dễ ...với lại mình thích ở khu quận 5 , ăn cơm Tàu , hic..hic...----Tôi nói vui....

Tuesday, December 27, 2011

SAY

(trích-"The Mandolin" ---ngày cuối đông 2011 )






--Đi nước ngoài lâu rồi, ma ̀tửu lượng chưa lên nổi à---Bạn nhìn t ôi cười
Nhớ thời sinh viên và đi làm trong nước, ép tôi uống say là thú vui của bạn bè và các anh chị đồng nghiệp.

---Có gì đi Metrolink về...
----Nghệ sỹ thì phải ...tí tửu---Một bác nói----Nguyên Thảo đang nổi tiếng mà...khà..khà...
----Một nửa ly nữa thôi nhé !---Tôi cố chống chế---đầu óc bắt đầu ong ong...
---Có nước chanh dây giã rượu đây mà----

Đệm cho chú hát "Hoa rụng ven sông" đi...

Vị cựu sỹ quan thám báo hồ hởi----cựu tùy viên tướng Kỳ hoà theo...

"Này em..em ơi...tình ta đã chia lìa...."


Tôi không thấy đường nữa, bỏ hợp âm loạn xạ...

Thỉnh thoảng người ta cũng nên say..để quên đời ....


"Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày em còn không..."

Thím Đ. ngân nga giọng Nam ai xứ Huế...

"Nếu xưa mình không biết
Thì đâu cn nui tiếc....
Ngày xưa em có biết
Lòng anh yêu tha thiết...."


(Đông về lấm tấm trời mưa--thơ Iris Dinh)




---Sao Nguyên Thảo phổ nhạc bài này nghe buồn quá


" Đàn ơi cung đã lỡ
Ôi tình duyên một đời ..."


(Cung đàn lỡ nhịp -thơ Lương Nguyên Thảo )



Sao lạ thế này....sao bỗng dưng tôi lại thế này....lại một ly nữa nhé ...cognac Martel không hổ danh xứ Pháp

--Thêm bơ, phó mát, dăm bông vào cho đỡ xót ruột....

---Steak mới nướng, tuyệt vời...giành đãi khách quí---chủ nhà đẩy về phiá tôi....

"Có thể người ta không yêu bạn theo cách mà bạn muốn,nhưng không có nghĩa là người ta không yêu bạn"

Ai đó nói câu này...

20 năm rồi đó sao..."mãi mãi tuổi 17"



Con phố xưa, ngôi nhà cũ anh thường đến chơi ...giờ đã xa rồi chốn nao...

"Tại sao anh không nói gì với em?"

Luôn tự phụ mình là thông minh, IQ cao ngất trời...mà EQ thì thấp chủng...nên thất bại trong cuộc đời này là phải...


Tôi bâng khuâng nhìn ly rượu --Chất nước màu đỏ sẫm sóng sánh trong chiếc ly pha lê sang trọng...



"Bộ ly uống rượu này cô mua ở phố cổ Claremont---hôm nay Nguyên Thảo đến ăn tối, quí hóa lắm mới đem ra mời tao nhân mặc khách"---vợ chủ nhà nửa đùa nửa thật.


Tiếng cốc vỡ loảng xoảng, những mảnh thủy tinh vỡ găm vào tay,rỉ máu...bố lại lên cơn say đập đồ...


"Tại sao con không chạy ngón được?---tại sao lại băng bó tay?---Chơi đàn phải giữ cẩn thận những ngón tay..."----tiếng thầy quát lên từ gian bếp

"Các con hãy xem hôm nay ta phạt Nguyên Thảo làm gương---"---"Quì xuống, hai tay giơ đàn lên cao "
Tôi ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt....

Tan học..."Nguyên Thảo, cho Đoàn coi vết thương..."----Đoàn nhìn tôi, hai mắt đỏ vằn ...


" Đoàn ghét thầy..tại sao Nguyên Thảo luć nào cũng kính trọng thầy như cha, thầy hay phạt Nguyên Thảo thật tàn nhẫn..."

---Không sao? Mình chịu đựng quen rồi ..."---Tôi gượng cười



........
---Em có biết anh thích gì của em nhất không?

----Mắt phải không? Anh hay khen mắt em sáng như sao...

----Không phải...

----Vậy...thì..miệng phải không? Em nghe mấy chị bạn nói em có nụ cười rạng rỡ....

----À...cái đó thì ai cũng thích...nhưng riêng anh thì...----Anh dịu dàng cầm những ngón tay tôi đặt lên môi mình
----Thôi đừng có lợi dụng---Tôi nóng ran người

-----Nếu anh có ý đồ lợi dụng thì phải chỗ này mới đúng chứ---Anh đặt ngón trỏ lên môi tôi-------Em

chạy etude quá xuất sắc...chắc là phù thuỷ thổi phép vào ngón tay em...

Tôi uống cạn những giọt cocktail trong chiếc cốc phale, chiếc nhẫn có viên ngọc hồng lấp lánh rơi ra
từ đáy cốc

Tôi nhìn anh cảm động , bất ngờ ...



----Em đeo thử xem vừa không?----

----Em nói lại lần nưã đi, câu em nói với anh trong điện thoại


--Em quên rồi...---Tôi nhìn anh cười tinh nghịch

"Chúng mình sẽ đính hôn"

..................

"Nguyên Thảo điệu quá...nghe bà cụ nói, bồ nhấc ấm nươć ra khỏi lò cũng lót khăn vào lòng bàn


tay..."---nhớ ngày xưa bạn trêu chọc


Những hoài niệm xưa lại uà về...

Tôi với tay lấy áo khoác, ngoài trời mưa lạnh lâm râm, lảo đảo bước...

---Để mình lái đưa về...---bạn ân cần...

"Ngày nhà em pháo nổ, anh cuộn mình trong chăn...."

Bạn hát ngêu ngao...

....Tối nay ...tôi cuộn mình trong chăn, nghe thấm lạnh muà đông xa xứ, nỗi nhớ nhà dâng lên cồn cào...

Thursday, December 22, 2011

The Mandolin-cảnh mở đầu--Nguyên Thảo trốn Mẹ tập đàn sau chuồng gà


US Copy right 2011

Trích chương "Thời thơ ấu gian khổ "-tác phẩm "The Mandolin"

(Xin bạn đọc đừng copy vì tác phẩm "The Mandolin" chưa công bố )



Nguyên Thảo thường tâm sự với chị Khôi An rằng..."một ngày nào đó tác phẩm "The Mandolin" lên màn bạc,.Nguyên Thảo mơ ươć được "đấu" concerto của Johann Sebatiens Bach với dàn orchestra...và Mẹ Nguyên Thảo sẽ xuất... hiện trên sân khấu ....với cây chổi chà lăm lăm trong tay..he..he.




Truyền hình đang chiếu " Ba chàng lính ngự lâm "-tác phẩm văn học kinh điển của văn hào Alexandar Dumas cha. Nhà tôi không có ti vi....anh em chúng tôi cứ canh 08 giờ tối đi bộ ra đầu ngõ...xem ké qua hàng rào của nhà vị trưởng đồn Công An phường.

Có hôm con trai vị trưởng đồn giận anh em tôi búng thun hay bắn bi thắng hắn...hắn giở chứng đóng cửa sổ lại..thế là chúng tôi mất một tập hôm ấy.

Tôi rất thích khúc nhạc nhanh, liến thoắng lồng đoạn chàng D'artagnan đánh gục ngự lâm quân để nhảy vào phòng tỏ tình với nữ quận chúa...

Nghe được khúc mất , khúc chăng...hôm qua nghe anh Khởi thổi kèn Oboa khúc này ...tôi khoái quá...ghi vội vã nốt nhạc, định bụng sẽ trốn vào đâu đó tập luyện. Thầy không thích tôi tập luyện những bản nhạc ngoài sự chỉ định..vì sợ tôi hư ngón...nhạc viện coi kỹ thuật bấm ngón trên cần đàn rất khắt khe.

Sáng sớm..nhà còn ít cơm nguội...tôi toan ăn..chị MT  trừng mắt, ra hiệu..vì để dành cho anh tôi đi bốc vác về ăn. Trong nhà không còn gạo. Tôi đói quá..đi tìm nước uống...nước trong hồ đầy những lăn quăn. Tôi múc một ca uống...bụng đầy nước óc ách...cơn đói dịu đi.

Tôi lùa gà, vịt ra khỏi chuồng...chưa đến mùa đẻ...mà có trứng thì cứ bị dân đói trong xóm trộm mất...gà thỉnh thoảng lại mất vài con...nhiều lúc tôi nghĩ sao Mẹ không thịt quách cho chúng tôi ăn...cứ nuôi thì bị mất trộm, mắc bệnh, chuột cắn...nhưng thấy mấy chú gà con thật là dễ thương...lông mượt như tơ..tôi vuốt ve từng chú..rồi cầm sào lùa vịt ra bờ ao trong xóm..gà thì tôi thả cho chạy tung tăng...

Tôi sang nhà chị Trà hàng xóm...chị đang giặt đồ..hai chậu đồ ú ụ...tiếng là ở với anh chị họ..nhưng chị dâu chị đối xử với chị như đứa nô lệ, đánh đập, bắt làm việc quần quật từ sáng đến tối...

----Đợi chị một chút..chị chiên cơm với tóp mỡ cho ăn...-chị nói với tôi

Tôi cảm động...

---Để em về lấy tập vở sang đây học bài...chị cho em xin một ít mang về cho chị Hai với nhé.--Em còn phải đi xếp hàng mua dầu, mua gạo ...

Nghĩ tội nghiệp cái thân tôi...mới chưa đầy 07 tuổi đầu ..sáng sớm đã phải chịu lạnh ngồi canh cửa hàng mở để chờ mua thực phẩm...có hôm mất sổ, hay hết tem phiếu..lão anh Cả chẳng cần biết cứ đánh đập tôi tàn nhẫn...các chị phần thì đi ở đợ cho nhà người ta...người thì lên vùng kinh tế mới công tác...nhà còn mình tôi là con gái, chị MT đi ở đợ nhà bà Đồng Thanh, thỉnh thoảng ghé về.. .tôi phải lo việc vặt vãnh...Mẹ thỉnh thoảng giận bố...vào trong bà ngoại...Bố say mèm tối ngày..mà tôi lại thích bố cứ say mèm như thế...chứ khi ông tỉnh rượu..lại đánh cãi chửi nhau..tôi lại phải thu dọn mảnh chai, rồi bị găm vào tay đau đớn...đến lớp đàn không được, thầy lại đánh mắng...

Chợt tôi nhìn thấy cái nhà chòi phía sau nhà chị Trà có một đống rơm to tổ bố...cao gần bằng nóc nhà...anh chị đánh rơm về sửa soạn tăng gia sản xuất nấm rơm gì đó...

Tôi nói với chị :

----Này...chị theo em sang nhà em...chị cao lớn...che cho em, em dấu cây đàn Mandolin vào ổ rơm sau nhà chị...đến chiều em đi lùa gà về ..em nấp vào đó, tập đàn một tí nhé !

Chị bằng lòng...chị thật tốt bụng, dễ thương...sau tôi mới biết anh Mạnh tôi thích chị...mà anh hiền lành, nhút nhát, nhà tôi lại nghèo khổ, tương lai mờ mịt, chị cũng chỉ là phận tôi tớ...trong trường chị học giỏi có tiếng...rồi sau này chị dâu chị không đồng ý để anh chị nuôi chị đi học Đại học...nên chị học hết trung học rồi lấy chồng...bây giờ là Mẹ cuả hai đứa con và chủ cửa hàng tạp phẩm..chị giàu hơn cả tôi...

Tôi làm việc vặt...đến chạng vạng chiều...Mẹ tôi đi tắm cho chị Hai, sai tôi :

----Nguyên Thảo, cầm sào đi lùa gà , vịt về chuồng cho Mẹ ...

Tôi chỉ chờ có thế ...cầm cây hăng hái chạy đi....

Thật tuyệt vời !Tôi ngồi sau đống rơm...say sưa luyện ngón...cho đến khi thật ưng ý, hoàn hảo..những cú liên ba không bị điếc note...tremolo nhuyễn nhừ.

---Đứa nào đánh đàn hay quá....nãy giờ tôi nghe văng vẳng tiếng đàn ở đâu đây---bà Tư hàng xóm dẫn cháu ngoại sang chơi nhà chị Trà

---Xóm nay có ai đánh đàn..chỉ có anh em nhà Nguyên Thảo--chị Trà vừa đi phơi đậu xanh vừa trả lời

---Tôi mà có đứa con như Nguyên Thảo...cái gì tôi cũng cho học...nghe thằng Quyền nhà tôi kể, trong trường Nguyên Thảo học giỏi lắm, mỗi lần phát thưởng, đi lên lĩnh mấy lần..

---Tội nghiệp...vậy mà nhà Nguyên Thảo không ai để ý gì đến nó---chị Trà thở dài---cháu mà có đứa em như nó, cháu thương hết biết, lo cho nó học...cháu chẳng rành về nhạc..nhưng thấy nó đánh những bản khác hẳn người ta...thấy cái tay nó chạy thoan thoắt trên cần đàn..là cháu mê tít...

Tôi hăm hở..tập sang "Etude cung Sol trưởng" cuả Malzac...mỗi lần tôi chạy bản này..thầy tủm tỉm cười, đưa mắt nhìn ngầm khoe với chú Đạt, anh Liêm:

---Coi Nguyên Thảo nó chạy etude...thật nhạc viện mà không nhận con bé này..là một thiếu sót cho nhân loại.

---Thật không hổ danh là thần đồng âm nhạc tỉnh mình---cha cuả Khang, học piano , bạn tôi khen ngợi.....

Ngày mai tôi mà biểu diễn "Ba chàng lính ngự lâm" ...thế nào Đoàn cũng phát ghen...

--Em đánh bản "Đêm đông" cho chị nghe với...--chị Trà đề nghị

Tôi đi tremolo mướt mượt...

---Cháu đánh bài " Hận đầu bàn" đi--bà Tư thêm vào

Tôi ít có chơi các loại nhạc thông thường..chỉ chơi nhạc Cổ điển..nhưng hôm nay chiều lòng hai khán giả hàng xóm...tôi say sưa...

----Nguyên Thảo à...Nguyên Thảo ơi....lùa gà về chuồng chưa...vác sào đi nãy giờ mà chưa về a?---Tiếng Mẹ tôi réo gọi...

--Nguyên Thảo ơi,chết rồi..Mẹ em đi tìm em...-chị Trà lo lắng

Tôi đặt ngón tay lên môi..ra hiệu cho bà Tư  và chị đi  ra...tôi vội vã lấp rơm phủ cây đàn..ngồi gọn thu lu vào một xó...

---Cháu Trà đấy à, có thấy Nguyên Thảo nhà bác đâu không? Bác sai nó đi luà gà nãy giờ mà biến đi đâu không biết---Mẹ tôi cầm cây chổi chà lăm lăm..đảo mắt nhìn quanh---Bác mới nghe nó đánh đàn cồng cộc đâu đây...

---Nó chỉ hở ra là đánh đàn thôi...con bé này lớn lên chắc chẳng biết làm ăn gì? --Mẹ tôi lẩm bẩm

---Nguyên Thảo vừa mới đi lùa gà đấy bác...Nguyên Thảo đánh đàn hay quá..bác cho Nguyên Thảo đánh đàn đi, bác cấm nó..nhìn nó khổ sở thấy tội Nguyên Thảo quá...Nguyên Thảo yêu đàn còn hơn bản thân mình....

--Chậc..nhà này túng quá...mới cho nó lại đằng ông thầy làm con nuôi...thời buổi này mà đàn đúm..húp cháo mà ăn....Nguyên Thảo mà  sa vào những note nhạc..là nó chẳng học bài học vở gì đâu...----Mẹ tôi thở dài---Cái đám con nhà bác...toàn là "con nhà lính, tính nhà quan" ...đói rã họng..mà cứ hát hò, đàn địch....phải như thời xưa, bố nó còn có thời..thì chúng nó đâu phải vào thảm cảnh như thế này...

Mẹ tôi bước gần đụn rơm

--Nhà cháu nhiều rơm quá..cho bác xin một ít..bác lót cái chuồng gà...

---Dạ dạ..----chị Trà hốt hoảng chạy lại --bác để cháu lấy cho

--Thôi khỏi...để bác đánh mấy dợi---Mẹ tôi dở đống rơm

Mẹ tôi rú lên:

---Ối giời ơi, ranh con..Mẹ sai đi lùa gà..mà trốn ở đây đánh cồng cộc...thảo nào...tao cứ nghe tiếng đàn cồng cộc đâu đây mà không biết chui vào xó nào..thì ra ranh con nấp ở đây

Tôi vùng dậy, ôm chặt cây đàn Mandolin

---Này..đứng lại đây..Mẹ bảo

Tôi ôm đàn , co giò chạy...Mẹ tôi đánh bằng cán chổi thì đau lắm...

---Có đứng lại không thì bảo?--Mẹ tôi vác chổi đuổi theo



Tôi hớn hở....Mẹ không biết rằng Mẹ có cưỡi mười cây chổi như bà phù thuỷ Yabaga trong truyện cổ tích cũng không tài nào rượt kịp tôi...tôi không những đang chạy, tôi đang bay...a ha ha...tôi đã chơi được bản nhạc đầy những note móc bốn liến thoắng, cực khó..lòng tôi lâng lâng, sung sướng....

Tôi như vừa trêu Mẹ..vừa quá vui mừng...tôi co giò bên này...nhún bên kia..tôi cười nắc nẻ ...

Những chú gà, vịt bạn thường ngày của tôi cũng như chia vui với tôi...chạy theo sau...tôi băng qua những ruộng lúa mới cấy mạ xanh mướt...những chú chim trên bầu trời  xanh cùng ca khúc hát khải hoàn...

Thật tuyệt vời ..Bach và Malzac mà nghe được những âm thanh,note nhạc tác phẩm cuả các ông  phát ra từ cây đàn Mandolin của tôi ..thế nào cũng mỉm cười..tôi tưởng tượng thấy nhạc sỹ vĩ đại Johann Sebatiens Bach  đầu đội tóc giả, mặt trang phục thế kỷ 19...đang mỉm cười vẫy tay với tôi từ xa...

_Đàn này..đàn này....--những nhát chổi vung lên, tới tấp hạ xuống--Mẹ tôi quất thẳng tay

Tôi lấy lưng che đàn...người bạn tâm tình, thương yêu của  tôi...

Tôi không khóc..tôi ôm đàn..lăn người ra cánh đồng...có xá gì những nhát chổi của Mẹ...tôi đã chơi được bản nhạc tuyệt vời !



Hôm sau tan giờ học đàn...chúng tôi đi bộ ra biển chơi....

---Sao  mặt và tay Nguyên Thảo bị trầy thế kia- Đoàn xuýt xoa hỏi tôi

--À...à--tôi quay mặt đi ,ậm ừ

---Sao trong lỗ đàn Nguyên Thảo nhiều rơm vậy---Đoàn lại hỏi

--Nguyên Thảo thích chơi đàn cho tụi gà con nghe---tôi đùa lại Đoàn...

Tôi biểu diễn bản "Ba chàng lính ngự lâm" cho Đoàn coi

---Nguyên Thảo "ngàu" quá..thật "đẳng cấp"--Đoàn tấm tắc khen---chỉ Đoàn chơi bài bày với

Tôi nhếch môi cười nửa miệng...vác mặt lên trời :

---Tập hết cuốn Malzac bìa đỏ đi...Nguyên Thảo mới dạy cho bài này

---Chà...kênh quá...hèn chi tụi nó bình bầu ..Nguyên Thảo "kiêu" nhất trường---Đoàn nói

Tôi cười giả lả:--- Vậy à...Nói chứ..ngồi xuống đây..Nguyên Thảo chỉ cho---phải tập để ngón út trước... trượt dài ra như vầy ...

Đoàn chép lại bản nhạc..ghi vào tập , đầu đề hàng chữ rõ to '" Tác phẩm này do Lương Nguyên Thảo biên soạn, biểu diễn trên bờ biển VT ...ngày..tháng...năm "

Đoàn làm như tôi là J.S.Bach không bằng...

Tám năm sau...vào trung học....một lần. ..Đoàn ép bản nhạc cũ vào sách văn học của tôi ....Sau này Đoàn kể...bản nhạc đó...thay như lời "tỏ tình"...nhưng Nguyên Thảo không hiểu ý...cằn nhằn Đoàn sao lại cứ hay lục cặp Nguyên Thảo.

http://www.youtube.com/watch?v=aeEUPoE0Mvc&feature=related: Nguyên Thảo chơi lại "G Major Concerto Malzac" nhưng không đạt bằng 30 n ăm trước



http://seablogs.zenfs.com/u/5f2LL2ycFwIRjtjDhEJNUGNypzTjx8KUHw--/photo/20120203083041553.jpg: Bản nhac̣ hồi nhỏ Mẹ sai đi lùa gà, Nguyên Thảo đã trốn trong đống rơm tập luyện, Mẹ nghe đươc̣ tiếng đàn, lùng ra...vác chổi chà rượt Nguyên Thảo chạy te tái..hic..hic...