Thơ: Lương Nguyên Thảo
US Copy right 2011
Ký túc xá chiều nay em nhớ anh
Sáng giảng đường trang sách đọc không vào
Đêm học bài ngọn đèn khuya leo lét
Lòng dặn lòng ... thôi không nhớ đến anh.
Trưa cuối tuần, trời mây xanh ngát
Bạn bè xôn xao ríu rít hẹn hò
Chỉ mình em , cô đơn trống vắng
Cuối giảng đường, lặng lẽ chỉ mình em ...
Ký túc xá chiều mưa mênh mông quá
Chuyến bay đêm anh có biết chăng lòng
Nơi anh đến, xa hai đầu khoảng cách
Mưa mịt mù nỗi nhớ ngút ngàn khơi...
Gió đìu hiu lá úa sầu rụng khắp
Buồn miên man, giờ triết lý khô khan
Đêm đầy sao mà hồn em vắng ngắt
Vì sao nào ... lạc lối bước chân anh?
Nhớ những lúc trực đêm anh ghé đến
Thoáng bóng anh , em vui sướng lẫn thẹn thùng...
Bạn bè hỏi em ngượng ngùng không nói
Má em hồng cho xao xuyến lòng anh...
Nhớ những lúc dỗi hờn " Anh đừng đến!"
Là dối lòng sao anh chẳng biết cho
Nhớ ánh mắt anh nhìn em tha thiết
Tìm môi em khao khát nụ hôn đầu...
Nơi xa xôi ấy chiều nay anh có biết?
Đã bao ngày em thổn thức đêm thâu
Lệ hoen mi, thân xác hao gầy...
Tiệc đêm vui... em nói cười... gượng gạo
Hiu hắt buồn ... nỗi nhớ mênh mang....
"Khúc Chia Ly" (*) ngày nào anh có nhớ?
Nốt nhạc buồn bao nỗi xót xa đưa
Mong tin anh như nắng hạn mong mưa
Khúc nhạc buồn ...nay đã xa xưa...
(*)Khúc chia ly: bản nhạc classic của Glinka nhà soạn nhạc người Nga ,soạn cho violin và piano
My Blog List
Sunday, December 4, 2011
CUNG ĐÀN LỠ NHỊP
Thơ: Lương Nguyên Thảo
US Copy right 2011
Transcribed into music
Ngày xưa em còn bé
Đến nhà anh học đàn
Nhà anh nơi cuối phố
Nơi trường em gần kề
Đường xa em tới lớp
Anh chở em ngày ngày
Mẹ em hay đánh mắng
Em sợ không về nhà
Mẹ anh hay nói vui
Hay ở luôn cùng bà
Chờ mai kia em lớn
Mang trầu cau sang nhà
Anh vi vu tiếng sáo
Em hòa theo nhịp nhàng
Ngón tay em thoăn thoắt
Tiếng đàn em réo rắt
Ta ngân nga c a hát
Ôi thần tiên cuộc đời...
Rồi em không đến nữa
Anh chờ mong từng ngày
Thời gian qua chóng quá
Em đi học xa nhà
Đàn treo nơi bức vách
Không còn ai dạo đàn
Gặp em nơi phố mới
Sao nhìn anh ngại ngần...
Em anh nay đã lớn
Không còn như ngày nào
Ngày kia nghe tiếng pháo
Em làm dâu nhà người
Nhìn em vui sánh bước
Nghe lòng sao ngậm ngùi
Gặp em nơi đất khách
Anh gọi tên ...nghẹn lời
Mười năm sao chóng qua
Ta ngồi ôn bùi ngùi
Chiều nay nơi bến vắng
Ôm niềm đau một mình
Nhìn mưa bay lất phất
Thương người em ngày nào
Đàn ơi cung đã lỡ
Ôi tình duyên một đời...
Ngày xưa em có biết
Anh thầm yêu một ngươì
Mà ai đâu có hay...
Tình ơi..ơi tình ơi!
PHỐ XƯA
Thơ: Lương Nguyên Thảo
US Copy righ 2011
Transcribed into music
Theo em bước chân về bến mơ
Có tiếng suối reo , tiếng chim rộn rã ca
Như tiếng em , cười vui ..bên anh.
Khi xưa chúng ta còn bé thơ
Nói với nhau biết bao điều ước mơ
Sẽ đưa em về nơi xa xôi bình yên
Anh mơ đến khi mình có nhau
Với anh em sẽ quên niềm đớn đau
Ngón tay em dịu êm phím đàn rung
Sao em nỡ quên lời ước hẹn
Để anh ngày ngày ngồi ngóng chờ
Phố xưa mình anh nay đơn côi...
Đêm đêm ngắm sao thầm nhớ người
Xót xa cớ sao mình mất nhau
Tháng năm ...dần trôi...khôn nguôi niềm đau
Hôm nay bước chân về phố xưa
Nhớ dáng em mỗi khi chờ đón đưa
Lối quen ngày nào ta chung đôi
Em nay đã thôi về bến mơ
Tháng năm đã quên dần phố xưa
Lối quen ngày nào mình anh bước âm thầm.
Nguyên Thảo chơi piano bản "Phố Xưa"
US Copy righ 2011
Transcribed into music
Theo em bước chân về bến mơ
Có tiếng suối reo , tiếng chim rộn rã ca
Như tiếng em , cười vui ..bên anh.
Khi xưa chúng ta còn bé thơ
Nói với nhau biết bao điều ước mơ
Sẽ đưa em về nơi xa xôi bình yên
Anh mơ đến khi mình có nhau
Với anh em sẽ quên niềm đớn đau
Ngón tay em dịu êm phím đàn rung
Sao em nỡ quên lời ước hẹn
Để anh ngày ngày ngồi ngóng chờ
Phố xưa mình anh nay đơn côi...
Đêm đêm ngắm sao thầm nhớ người
Xót xa cớ sao mình mất nhau
Tháng năm ...dần trôi...khôn nguôi niềm đau
Hôm nay bước chân về phố xưa
Nhớ dáng em mỗi khi chờ đón đưa
Lối quen ngày nào ta chung đôi
Em nay đã thôi về bến mơ
Tháng năm đã quên dần phố xưa
Lối quen ngày nào mình anh bước âm thầm.
Nguyên Thảo chơi piano bản "Phố Xưa"
Saturday, December 3, 2011
NƯỚC NGA TRONG TÔI
Tác giả: Lương Nguyên Thảo
Trích: "Những người lạ vào quê nhà" của tác phẩm "The Mandolin"
Trích: "Những người lạ vào quê nhà" của tác phẩm "The Mandolin"
Hình ảnh nước Nga trong lòng tôi thời ấu thơ thật tốt đẹp với những bài tình ca êm đềm "Chiều Matxcova", "Đôi bờ', những quân cờ vua với lối đánh Gambit cánh hậu cuả nhà vô địch cờ vua thế giới Kasparove làm tôi thích thú, say mê, tối ngày vô cung hữu nghị Việt-Xô chơi cở với bọn trẻ con người Nga, rồi vác đàn... Mandolin đánh say sưa hết Kachiusa, sông Volga...con đường nhà tôi mang tên Nguyễn Thái Học, người anh hùng Việt Nam quốc dân đảng chống Pháp, đổi thành đường Bacu để kỉ niệm tình hữu nghị Việt-Xô thắm thiết...đến nỗi hồi vào năm nhất đại học, anh chàng nào mon men đến làm quen hỏi nhà ở đường nào, mặt mũi tôi đỏ lựng lên...Sang xứ người tôi mới biết "Ông Staline' mà tôi ra rả đọc "thương ông thương mười"...thời ấu thơ là kẻ đồ tể, giết hàng chục ngàn người,thảm sát Balan, làm nên "câu chuyện Soviet kinh hoàng." "Ông Lenin ở nươć Nga, mà sao em thấy rất là Việt Nam" là kẻ bị chứng giang mai, giết thẳng cánh những ai đối lập...
Hôm nọ đọc một tài liệu lịch sử ngoài luồng, được biết năm 1988, hải quân Trung Quốc đụng độ với Hải quân Việt Nam , chiến hạm Liên Xô đóng ở vịnh Cam Ranh, vẫn nằm "im lìm". Bọn trẻ con chúng tôi vẫn hăng say hát Kachiusa, các ông nhạc sỹ ra sức viết những bản ca ngợi người bạn đang móc dầu nơi thềm luc̣ địa vùng biển quê tôi, một bộ phận người miền ngoài đươc̣ ưu đãi "đặc biệt" vào quê tôi, những người bạn cùng lớp nói giọng miền Nam lần lượt ra đi diện H.O, tôi có những người bạn mới, họ cũng nói giọng Bắc, nhưng "đậm đà" hơn cái giọng Bắc kỳ lai 54 -"chín nút " cuả tôi mà sau này vào đại học mấy đứa bạn thân tối ngày nhái lại,trêu chọc...
Ngày xưa mỗi lần các bà đầm Liên Xô tới mua trứng gà cuả mẹ tôi, rồi lừa lúc ba ̀cụ không để ý, dấu vào ngực...thế là Mẹ tôi và các bạn hàng có câu vè " vú Liên Xô gà Việt Nam"----Mà thường họ mua thì không trả tiền, đàn ông thì đem mấy cái áo bay ra đổi, đàn bà thì đem mấy ćai tô thau nhôm có vài cái văn hoa xấu xí...mỗi lần họ đến ..Mẹ tôi mắt dáo dác, dặn "coi chừng hàng họ đấy, bọn Nga ngố này ăn cắp vặt dữ lắm"---Con bé tôi lúc bấy giờ tuổi thơ "chong chắng" , "sọ " bị nhồi đầy ắp "đậu hũ" cằn nhằn " Sao Mẹ lại nói thế về các đồng chí hữu nghị anh hùng vĩ đại"---Mẹ tôi gắt" Tao không cần biết thằng nào anh hùng, con nào vĩ đại, hễ chúng nó đến đây thì tao bị mất trứng gà nên tao phải canh phòng...liệu hồn đấy ranh con, nó mà lấy hết cái gánh hàng này thì có mà rã họng chứ ở đấy mà vác đàn đi đánh cồng cộc với chúng nó".
Cuộc cách mạng tháng Mười Nga và những hệ lụy của nó đã ảnh hửơng đến cuộc sống, tâm hồn những đứa trẻ như tôi…người Nga thích chơi đàn Mandolin, hay đúng hơn là đàn Bala-Lai ka….những con cờ vua thơm mùi gỗ mới, thỏi socola nhân đậu xanh, lạo xạo những đường, những cái tên tiếp vị ngữ “lov’, “kov” “sov”, những ćai bánh mì mặn cứng còng, những suất du học Nga mà thế hệ đàn anh tôi mơ ước, cuốn “Thép đã tôi thế đấy” mà tôi đã từng say mê đọc…một thời “huy hoàng” cách mạng vĩ đại đã qua…
Cho dù cuộc cách mạng tháng Mười Nga có đẩy một phần nhân loại trái đất này vào vưc̣ thẳm thì những bản ballad tình ca Nga vẫn êm đềm trong tôi, những con cờ vua thơm mùi gỗ, vẫn bóng lưỡng ver-ni mà thời sinh viên nghịch ngợm tôi đã dùng trò chơi này để "thử thách " anh chàng nào tính mon men có ý đồ...
Chiều hôm nay nghe lại “Chiều Matxcova” bất hủ …thấy nhớ nhà, nhớ quê, nhớ Mẹ…nhớ những bài hát Nga êm đềm thời ấu thơ ở quê nhà ...
Subscribe to:
Posts (Atom)