My Blog List

Wednesday, February 8, 2012

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN


Thơ Iris Dinh, Nguyên Thảo biên tập, hiệu đính
Phổ nhạc : Lương Nguyên Thảo

http://www.youtube.com/watch?v=QFmGCI6oj8E&feature=youtu.be: Violinist Mạnh Cường và Nguyên Thảo hát mẫu


Mùa đông Sài Gòn không lạnh buốt như nơi đây
Mùa đông Sài Gòn mùa của tay nắm lấy tay
Mùa đông Sài Gòn nửa đêm ta bên nhau
Mùa đông Sài Gòn nhớ thương đến ngàn sau


Ta ...yêu nhau một thời
Một thời ...ngây ngô như lúa mới
Ta.. .bên nhau một mùa
Một mùa thơm như nắng phơi

 
Hàng cây già chụm đầu nơi ta lễ
Sợ ngàn sao ganh tị với người yêu
Đèn Noel lấp lánh mắt anh và em
Không nói chi nhiều ..mà đường về ....ấm trong trời đêm
 

Nhạc Noel rộn rã mối tình thơ
Hàng cây già lao xao gió hờn ghen

Đưa người đi mịt mùng còn bỡ ngỡ
Tóc đã phai rồi còn vẫn thấy bơ vơ



Mùa đông Sài Gòn không lạnh buốt như nơi đây
Mùa đông Sài Gòn không còn tay nắm lấy tay
Mùa đông Sài Gòn cây rũ những hàng cây
Mùa đông Sài Gòn nhớ nhung đến ngàn sau
 








 Bản gốc: http://www.facebook.com/nguyenthaoluong#!/nguyenthaoluong


 

KỈ NIỆM MÙA HÈ


Thơ: Giáo sư Hiếu Trần
Nhạc : Lương Nguyên Thảo phổ nhạc




KỈ NIỆM MÙA HÈ



Hè  năm đó, tình cờ gặp gỡ

Khuôn viên Đại học, một buổi trưa

Em từ nơi sông Hương núi Ngự

Tóc em dài theo dáng ngây thơ



Hè năm đó, nắng vàng  rực rỡ

Mắt em cười,lấp lánh muôn sao

Ngỡ đâu tình duyên ,không phận đầy

Đời ta đôi ngả gió thu bay



Dòng lệ hành trang, theo em bước

Thế giới này chỉ còn mình tôi

Trưa nắng hè mà sao đơn côi

Giá băng lòng, thành bạn cùng anh ...



Em  nay nơi đó có còn nhớ?

Anh ước gì , hái được những dáng  sao

Bao kỉ niệm chỉ còn trong mơ

Anh thẫn thờ nhớ ánh nắng hè










TUỔI THƠ ƠI


Mẹ không có tuổi thơ...

Nhìn những tấm ảnh con chụp--thấy "nơi bình yên chim hót" --

Gần đây con hay hỏi Mẹ "What did you do when you were thw same my age?"

Bằng này tuổi Mẹ đã toả sáng với các tác phẩm cuả Bach, nhịn đói nhịn khát chong lá dừa hoc̣ bài , bị đánh đập tàn nhẫn...con chẳng biết gì, cứ có mấy con powrangers cười nắc nẻ ..hic..hic..


 Các bạn trong nước cuả con th̀i ...hoc̣ tập nhận biết bać hồ...lôn xộn bị dám băng keo bịt miệng nghẹt thở mà chết---







Sunday, February 5, 2012

ĐI CHÙA

MUỐI MẶN

 
Thơ :Iris Nu Dinh
Nhạc: Lương Nguyên Thảo
US Copyright 2011


Hãy gửi nhau lá thư hôm nay
Hẹn gì đến mai sau
Ngày mai đó có bao giờ tới
Hẹn gì đến kiếp sau
Sao không gọi nhau bây giờ
Để nói lời yêu thương
Như lòng hằng ao ước
Vì ngày mai đó có bao giờ tới
Chỉ là những tiếc nuối khôn nguôi
Như nguồn nước muốn ra khơi
Hòa mình với biển trời
Cho muối mặn dung hòa bao cay đắng
Vì ngày mai có bao giờ tới
Hãy nhìn sâu trong mắt ai
Và nói lời yêu thương hôm nay
Vì ngày mai đó có bao giờ tới
Nếu ngày mai không là hôm nay






Nguyên Thảo demo piano :





Nghệ sỹ Marcus Colemann  chơi theo lối jazz : http://www.youtube.com/watch?v=Yqfylwm0vmg&feature=plcp&context=C4d91b80VDvjVQa1PpcFN7MXu0UPqCj7D2XoMio7o6CZb1pipPkBM%3D




Nguyên Thảo chơi bản Muối Mặn ở đây :
http://www.youtube.com/watch?v=3Mo5ZQcdGcU&feature=relmfu

http://luongnguyenthao.wordpress.com/2011/08/22/salt-and-water/


Đã đăng tải ở trang blog "The Mandolin" miền yahooplus 360:
http://vn.360plus.yahoo.com/nguyenthaoluong94/article?mid=6


SALT and WATER


Trích tác phẩm "The Mandolin" ---cảnh cuối



US Copyright 2011
Xin bạn đoc̣ đừng copy entry này
Trích tác phầm "The Mandolin" --chương cuối "Salt and Water "
Nguyên Thảo viết bản "Salt and Water" phổ thơ cô Iris Dinh và demo piano :



http://www.youtube.com/watch?v=3Mo5ZQcdGcU&feature=related


Nghệ sỹ  nhac̣ jazz Marcus Coleman viết hòa âm và chơi bản "Salt and Water theo lối jazz:

http://www.youtube.com/watch?v=Yqfylwm0vmg&feature=plcp&context=C4d91b80VDvjVQa1PpcFN7MXu0UPqCj7D2XoMio7o6CZb1pipPkBM=





Cho muối mặn dung hòa bao cay đắng...hãy để muối mặn rửa sạch vết thương lòng, tẩy sạch những chất độc ngấm sâu trong từng tế bào con người em...em sẽ rải tro anh ấy doc̣ theo bờ biển này ...để hương hồn anh ấy hòa theo tiếng sóng, tiếng đàn cuả em, theo những ngừơi bạn xấu số cuả anh ấy đã liều mình vượt biển trên hành trình đi tìm tự do , để quên đi tàn độc cuả những kẻ " đểu cáng lên ngôi " ...nếu sau này em mất sớm...em cũng muốn mình đươc̣ rải tro theo doc̣ bở biển này...

Lại nhớ bãi biển quê nhà...30 năm trước..bãi biển có hai anh em..người anh cắp mâm thuốc lá đi bán dạo quanh...người em ngồi tập đàn Mandolin...----" Sao anh biết em ở đây ma ̀đến?" " nếu một trong ba chúng ta đi lac...hãy lấy đàn ra đánh, hai người kia sẽ nghe tiếng đàn mà biết chỗ cũ quay về..,-em quên là bà dặn chúng ta như vậy sao?" ---" Em đã đi lạc rất lâu" ----" Anh không đến đây để khám bệnh, anh đến đây để xin mua thuốc lá..và nếu như bọn trẻ có cần người đệm đàn, anh xin một chân..."---" Anh chơi được những bản tốc độ cao như Toccata, Tico Tico không?''---Lại ánh mắt tinh nghịch, cái nhếch môi kênh kiệu như 30 năm xưa...---- -----" Bao nhiêu một chuyến vậy bác"?---Tôi hỏi người chèo thuyền---" Cô là bs NT ...cô chính là người đã khâu mặt cho thằng bé cháu nhà tôi bị chó cào mặt, cô không nhớ sao?'---" Ồ, chắc bây giờ bé đã lớn rồi, 10 năm rồi mà bác cũng còn nhớ sao? " ---" Tôi quên cô sao được , cô muốn chèo đi đâu tôi xin đưa cô đi...tôi không lấy tiền đâu..."-----tôi đeo găng tay, bước lên thuyền, mở hũ tro của anh ...."bác chèo chầm chậm doc̣ bờ biển này nhé ..."----Gió biển thôỉ má t rượt ....tôi rải tro anh lên mặt nươć biển...các chị ngồi trên bờ nhìn theo ...hình ảnh chị Hai bị dập vùi trong vòng tay những tên cán bộ khả ố, hình ảnh anh và chị, mẹ lang thang quà rong trên bãi biển lại hiện về trong tôi ....chất độc vẫn còn ngấm sâu trong máu tôi...và tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ rời khỏi tôi cho đến chết cho dù cô Iris có hoà bao nhiêu nươć muối rửa nó....
Ảnh chụp "The Mandolin' và nhà thơ Iris Dinh trươć thư viện Standford University , tác giả nhiều bài thơ mà Nguyên Thảo phổ nhạc, trong đó có "Muối mặn" -"Salt and Water " mà Nguyên Thảo và nhà thơ ưng ý nhất
The Mandolin__cảnh cuối "Salt and Water"


Nguyên Thảo chơi bản Muối Mặn ở đây :

http://www.youtube.com/watch?v=3Mo5ZQcdGcU&feature=relmfu

http://luongnguyenthao.wordpress.com/2011/08/22/salt-and-water/


HÒA GIẢI VỚI ĐỨC PHẬT

Trích  tác phẩm "The Mandolin"

Trích tác phẩm 'The Mandolin"


"Cuối cùng thì trung úy Daniel cũgn hoà giải với Thượng đế"---câu nói cuả chàng khờ Forest Gump cuả bộ phim cùng tên mà tôi thích. Một cựu chiến binh mất hai chân trong chiến tranh Việt Nam, ông buồn chán, phẫn uất, trác táng...rồi sự ngây thơ, trong sạch, nhân ái cuả anh chàng binh nhì Forest Gump đã làm tâm hồn chai đá cuả ông hồi sinh. Ông đi làm chân giả, cưới người vợ Tàu, làm kinh doanh, sống cuộc sống bình thường...


Hôm nay trời còn lạnh, nhưng nắng đã lên. Từ hôm nhận đươc̣ "tin mừng", the Mandolin ..cũng "bắt đầu hồi sinh", tạm đóng tác phẩm "The Mandolin" lại ---nàng đi chùa..hoà giải với Đức Phật ...





Hôm nay "The Mandolin" đi 'hòa giải " với Đưć Phật---có lần "the Mandolin' gọi phone hỏi thăm nhà thơ Iri s đã ăn sáng chưa? Cô nói chưa? Nguyên Thảo nói vậy'ăn thịt Nguyên Thảo đi.."--" cô nói "Thịt Nguyên Thảo " "độc... lắm", nhờ thịt độc nên chơi 'Una Limosna " mới rút ruột rút gan nhà thơ he..he...---Phải, mỗi tế bào trong con người "the Mandolin" đều thấm đẫm chất độc, mối mạch máu , huyết quản là ̀ dòng chảy của nhửng độc tố, mỗi lóng xương là dao găm, mũi nhọn...'lòng em đầy đau đớn, hồn em chất chứa những hận thù...em là thuốc độc, em là dao găm... anh nên tránh xa em...."---



" Đâm anh đi, phóng dao đi...cho anh uống thuốc độc đi " ----Anh nhắm nghiền mắt, kéo tôi vào lòng ôm xiết .
 




"Nghe nói Nguyên Thảo có tin vui...con gái hả em?"---Sao ai gọi phone hỏi thăm cũng hỏi câu này.
" Mình cũng muốn Brian có em gái..."--"tôi nói với bạn.
"Bồ mà có con gái, nó giống bồ...dễ thương lắm đó" ---" Dễ thương, mà kỳ cục, khùng điên" ---tôi cười qua phone.
trích tác phẩm  "The Mandolin"